"Ta đi xem." Mục Dữ Chi vừa nói vừa đi ra gian ngoài, nhìn thấy cửa phòng mở rộng, đáy mắt lập tức hiện ra một tia nghiền ngẫm.
Phù Vân tuy rằng thiên tính sơ sài nhưng chuyện liên quan đến điện hạ sẽ vô cùng cẩn thận, đi ra ngoài tuyệt đối sẽ không đóng cửa mà đi, hiện giờ cửa mở to ra như vậy, hiển nhiên là có người đã tới, người đó là ai tựa hồ không cần đoán cũng biết.
Nhưng mà hắn vì sao sẽ nửa đường mà rời đi? Nghĩ đến lời điện hạ vừa nói, nụ cười hiểu biết hiện lên môi Mục Dữ Chi.
Nếu là không thèm để ý, vì sao phải đi?
"Dữ Chi, bên ngoài là ai đó?" Quý Thính thấy hắn chậm chạp không trở về, có chút nhàm chán, cao giọng hỏi.
Mục Dữ Chi cười cười: "Ai cũng không có, chỉ là một trận gió mà thôi, nàng nghỉ ngơi một chút, chờ lát nữa dùng bữa."
Quý Thính gật gật đầu, ý thức được hắn nhìn không thấy mình bèn cao giọng trả lời, sau đó chậm rãi nằm xuống, nghĩ đến Mục Dữ Chi lại không truy vấn gì thêm, cô nhẹ nhàng thở ra. Tinh thần thả lỏng, bất tri bất giác lại ngủ tiếp, khi tỉnh lại đã là buổi chiều, ngủ no rồi trừ bỏ cả người vô lực, mặt khác cảm giác lại rất tốt.
"Điện hạ tỉnh rồi, nhanh nhanh uống thuốc." Phù Vân vừa nói vừa đưa tới một chén nước thuốc sắc.
Quý Thính vừa mở mắt ra liền đối mặt với trắc trở nhân gian này, mặt cô tức khắc khổ lên: "Ta không có việc gì."
"Sao có thể không có việc gì, nhanh nhanh uống lên, chúng ta dùng bữa." Phù Vân thúc giục.
Quý Thính định nói bụng rỗng uống thuốc không tốt, nhưng còn chưa mở miệng, Phù Vân đã lôi Mục ca ca ra: "Nếu nàng không uống, ta đây gọi Mục ca ca tới đút cho nàng."
"...... Ta nói không uống sao?" Quý Thính hừ nhẹ một tiếng, bưng chén thuốc lên uống ừng ực, không chờ cô nhăn mặt liền nhanh nhanh đưa cho cô miếng mứt hoa quả, Quý Thính theo bản năng nhai nhai nuốt nuốt mới cảm giác tốt hơn được một chút.
"Dùng bữa đi điện hạ." Phù Vân vỗ tay, mấy nha hoàn bưng đồ ăn nối đuôi nhau đi vào, trong nháy mắt bày ra đầy bàn thức ăn.
Quý Thính ngồi xuống, ăn một muỗng cháo vào, cảm giác có chút không đúng: "Cháo này..."
"Bỏ thêm thuốc bổ, hương vị rất quái lạ sao?" Phù Vân tò mò hỏi.
Quý Thính nuốt xuống, vẻ mặt khó xử nhìn hắn: "Không phải quái, mà là......" Thật thuần túy khó uống, rất khó uống.
Ngay cả bỏ thêm thuốc cũng không nên là hương vị như thế này đi?
"A, Mục ca ca nói, van nài mới là thuốc hay, cho nên dặn phòng bếp đừng làm ăn quá ngon, miễn cho điện hạ khôi phục quá chậm." Phù Vân nói ra mục đích của Mục Dữ Chi.
Quý Thính: "......"
Còn có cách nói thế này? Sao nghe ra giống như ác ý trả thù vậy? Kêu cô nhớ cho lâu về sau không cho ham chơi gì gì đó. Quả nhiên chẳng sợ mình đã giải thích rõ ràng, Mục Dữ Chi cũng sẽ không dễ dàng buông tha.
Quý Thính nếm một lần tất cả các món trên bàn, không có một món nào ăn ngon, càng xác định thêm tên hồ ly phúc hắc Mục Dữ Chi kia là cố ý trả thù, lại nhìn Phù Vân ở một bên khuôn mặt thiên chân nhìn nhìn mình, Quý Thính có chút tò mò: "Mục ca ca của ngươi không phạt ngươi?"
"Phạt ta làm gì?" Phù Vân vẻ mặt vô tội.
Không phạt hắn? Quý Thính kinh ngạc, dựa theo tính xấu của Mục Dữ Chi, ngay cả mình chơi nước nóng một lát cũng có thể bị phạt, cái người Phù Vân này làm ra cho cô cả hồ nước nóng mà không bị phạt hay sao?
Quý Thính không tin: "Mục ca ca không kêu ngươi làm chuyện gì?"
"Làm việc a...... Thế thì có, hắn nói điện hạ gần đây xảy ra quá nhiều tai nạn, kêu ta mỗi ngày quỳ gối niệm kinh Phật nửa canh giờ, cho đến khi nàng khỏe lên mới thôi," Phù Vân vẻ mặt trịnh trọng, "Điện hạ yên tâm đi, Phù Vân nhất định sẽ nghiêm túc giúp nàng cầu phúc, tuyệt đối không dám có nửa phần sơ sẩy."
Quý Thính trìu mến nhìn đứa nhỏ ngốc này, chỉ cảm thấy bọn họ hai người cực kỳ giống một đôi mẹ con đều số khổ.
Một bữa cơm khổ ha ha ăn đến hết, Quý Thính cảm giác cả miệng đều trơ ra, Phù Vân ở một bên chỉ có thể tặng cho cô hai miếng mứt hoa quả, nhưng thành quả thật quá ít ỏi.
Nhưng đó chỉ là bắt đầu, kế tiếp mỗi bữa cơm của Quý Thính đều như thế này, toàn bộ phủ công chúa như là thông đồng với nhau, mặc kệ Quý Thính ăn với ai cũng chỉ dùng được đồ đầy vị thuốc đắng. Nhưng nhờ đám thuốc bổ này, Quý Thính khôi phục thật mau, khuôn mặt được bổ đến trắng hồng, khí sắc so với trước khi bị thương còn muốn tốt hơn.
Nhưng mà không có ăn ngon, cuộc sống mỗi ngày quả thực quá gian nan!
Sau một lần ăn xong đám đồ ăn đầy thuốc bổ kia, Quý Thính như cá mặn nằm thẳng đơ trên giường, Phù Vân ở một bên đau lòng nhìn cô. Nhưng cho dù có đau lòng, hắn cũng không dám cho cô ăn món khác, bởi vì thuốc kia là Mục ca ca sai người đi Thiên Sơn lấy về, thứ tốt phải để công chúa mau chóng dùng cho hết, không thể để những thứ khác chiếm bụng của công chúa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!