Chương 45: TG 3: Đại công chúa nhiếp chính vs. Thiếu gia lầu xanh (6)

Bên tai Thân Đồ Xuyên trong nháy mắt biến hồng, hắn nhắm mắt lại, không nghĩ bởi vì nhìn không thấy lại trở thành đánh bậy đánh bạ hôn lên chân cô. Công chúa sẽ không cho rằng hắn là cố ý đi?

Quý Thính cũng vốn cho rằng như vậy, nhưng suy nghĩ lại, thiên hạ làm gì mà có mưa hồng, Thân Đồ Xuyên sao lại tự nhiên mà OOC, chỉ sợ chạm vào mình lần này, hắn so với mình còn hối hận hơn cả trăm ngàn lần.

"Điện hạ?" Đang lúc Quý Thính đang suy nghĩ này kia, nha hoàn liền tiến lên một bước.

Quý Thính nhanh nhanh ngăn cô ta lại: "Ngươi đừng lộn xộn! Không cho phép đi lên phía trước!"

"Điện hạ làm sao vậy? Không được thoải mái?" Nha hoàn vẻ mặt lo lắng nhìn cô.

Quý Thính khóe miệng bĩu ra một chút: "Ta, ta không có việc gì, ngươi để xiêm y ở đó rồi đi trở về chỗ của ngươi đi, bổn cung còn phải ngâm mình một chốc nữa."

"Như vậy sao được, điện hạ chẳng phải là đi đến bên này mới có xiêm y mặc hay sao? Nô tỳ ở chỗ này phục vụ ngài đi, ban đêm trời lạnh, điện hạ đừng ham chơi, cẩn thận thân thể." Ánh trăng chiếu loang loáng trên mặt nước, che khuất thân ảnh Thân Đồ Xuyên, nha hoàn tuy cảm thấy hồ nước giống như có chút khác biệt với lúc trước nhưng xa như vậy cũng không nhìn ra được gì.

Quý Thính hít sâu một hơi: "Không cần, ngươi trở về đi, hiện tại đi ngay đi." Vừa dứt lời, trong nước nổi lên mấy cái bọt bong bóng.

Quý Thính: "......"

"Điện hạ, trong nước có cái gì sao? Thế nhưng sẽ nổi bong bóng!" Nha hoàn ngạc nhiên, tuy rằng bởi vì ánh trăng không nhìn thấy rõ trong nước, nhưng bong bóng nổi lên mặt nước vẫn có thể nhìn đến.

Quý Thính nuốt nước miếng: "Bổn cung đánh rắm."

Thân Đồ Xuyên: "......"

"Nguyên lai là như thế này." Nha hoàn bừng tỉnh.

Biết Thân Đồ Xuyên sắp kiên trì không được, Quý Thính vừa ấn ấn vai hắn xuống để tránh hắn đột nhiên đứng lên, vừa nhăn mặt lại: "Ngươi đi ra ngoài đi, đừng làm bổn cung nói lần thứ hai."

"Tuân lệnh......" Nha hoàn tuy rằng ngày thường được dung túng nhiều nhưng khi Quý Thính xụ mặt vẫn phải nghe lời, bởi vậy cho dù trong lòng có ngàn vạn nghi hoặc nhưng vẫn hành lễ, để xiêm y lên trên tảng đá rồi quay đầu rời đi.

Nha hoàn vừa đi, Quý Thính nhanh nhanh đỡ cánh tay Thân Đồ Xuyên nâng hắn lên, nhịn trong nước đã lâu, Thân Đồ Xuyên đột nhiên ngồi dậy, nước tung tóe bắn đầy một thân Quý Thính.

Quý Thính bị bọt nước bắn vào mắt thì nhắm lại một chút, khi mở ra liền thấy ánh mắt Thân Đồ Xuyên đang nhìn mình, cô khụ một tiếng súc vào trong nước, che dấu thân mình để cảm thấy không quá quẫn bách: "Mấy nha hoàn trong viện của bổn cung đều không phải dễ đối phó, nếu bọn họ biết chúng ta như vậy khẳng định sẽ làm ầm ĩ lên."

"Thảo dân minh bạch." Thân Đồ Xuyên chưa bao giờ nghĩ tới chính mình một ngày kia sẽ trở thành hậu viện của bất kỳ nữ nhân nào, bởi vậy khi đại công chúa bảo trì khoảng cách, hắn còn cầu không được, nhưng không biết vì sao hiện giờ nghe cô đề đến những nam nhân kia, trong lòng hắn lại ngăn không được bực bội.

Rũ mắt xuống không muốn nhìn Quý Thính, nhưng khi cúi đầu Thân Đồ Xuyên lại thấy làn nước vờn quanh đôi chân trắng nõn.

Hầu kết giật giật, Thân Đồ Xuyên bức mình quay mặt đi.

Quý Thính thấy hắn không giống trước kia đối với cô cứ mang theo địch ý, có chút tò mò không biết mấy ngày qua hắn tới phủ công chúa đã trải qua cái gì, nhưng hiện tại hiển nhiên không phải là thời điểm thích hợp nói chuyện này, bởi vậy Quý Thính xa cách cười cười, không nói gì nữa.

Thân Đồ Xuyên nào không hiểu chuyện, hắn lập tức đi ra khỏi hồ, nghĩ nghĩ, lại quỳ xuống bên cạnh hồ nước, hướng tới Quý Thính mà nâng đại lễ: "Việc hôm nay thỉnh đại công chúa điện hạ thứ lỗi."

"Thôi, ngươi cũng không phải cố ý, trở về đổi xiêm y đi, cẩn thận cảm lạnh." Quý Thính rộng lượng.

Thân Đồ Xuyên lại không giống như cô tưởng sẽ đứng dậy, Quý Thính nghi hoặc: "Ngươi còn có gì muốn nói?"

"...... Thảo dân còn muốn xin lỗi điện hạ, trước đây nếu không phải công chúa điện hạ giúp đỡ quá nhiều, chỉ sợ thảo dân ở Phong Nguyệt Lâu đã bị đạp xuống bùn không còn trong sạch, nhưng thảo dân lại không biết lòng tốt của điện hạ lại còn mở miệng trào phúng, thỉnh điện hạ giáng tội."

Thân Đồ Xuyên dứt lời, trịnh trọng hướng tới Quý Thính mà cúi người quỳ lạy..... Rớt vào nước có một chút mà suy nghĩ được như vậy sao, không phải là có người đánh vào đầu hắn đi? Quý Thính nghĩ đến đầu tiên là Mục Dữ Chi, cười cười mở miệng: "Quan hệ chúng ta đồn đãi vớ vẩn đã nhiều năm như vậy, ngươi không tin bổn cung cũng là có lý do, không có tội gì, đứng lên đi."

Một trận gió thổi qua, cô yên lặng rụt rụt vào sâu trong nước, nhưng nước hồ đã lâu như vậy cũng không còn ấm gì mấy, càng lúc càng lạnh, chỉ còn chờ Thân Đồ Xuyên đi rồi cô sẽ thêm mấy tảng đá làm ấm thân mình trước rồi lại nói tiếp.

Nhưng Thân Đồ Xuyên không chỉ không đi, lại hướng tới cô quỳ lạy thêm một lần: "Thảo dân còn muốn đa tạ điện hạ có ân cứu mạng với gia phụ gia mẫu, nếu không có điện hạ có lẽ cha mẹ thảo dân đã không còn, mà thảo dân cũng đi theo bọn họ, đa tạ điện hạ cứu cả gia đình Thân Đồ này."

"Không có việc gì không có việc gì, Thừa tướng trung quân ái quốc, cứu ông ấy cũng là chuyện bổn cung nên làm, Thân Đồ công tử không cần để ở trong lòng." Bởi vì lạnh, Quý Thính nói chuyện đến càng nhanh, xem Thân Đồ Xuyên ướt dầm dề lại như không có việc gì, cô không khỏi có chút nghi hoặc.

Hắn không lạnh sao? Hàm răng cô đánh lập cập không ngừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!