Chương 43: TG 3: Đại công chúa nhiếp chính vs. Thiếu gia lầu xanh (4)

"Điện hạ xác định hắn sẽ đi theo nàng sao? Đừng để lại bị mất mặt." Trước khi đi Phong Nguyệt Lâu, Phù Vân nhịn không được lẩm bẩm một câu.

"Lúc trước hắn là con Thừa tướng thì thôi, nếu hiện tại còn dám chọc điện hạ, ti chức nhất định rút đầu lưỡi hắn, xem hắn còn dám nói bậy hay không." Chử Yến lạnh mặt nói.

Phù Vân làm như có thật gật gật đầu: "Ngươi không nói sớm, ta còn có thể đem thêm mấy người."

"Một mình ta cũng có thể làm được." Chử Yến quét mắt liếc Phù Vân một cái, hiển nhiên không vừa lòng lắm với phản ứng của hắn.

Phù Vân chống cằm: "Không thể nói như vậy, Phong Nguyệt Lâu người không ít, nếu ngươi động tới người của bọn họ, họ khẳng định sẽ không chỉ đứng nhìn, đến lúc đó chỉ sợ xảy ra một hồi ác chiến."

"Ta là đại công chúa, ngươi cảm thấy bọn họ dám động tới ta?"

"Cũng đúng, vậy ta đây cũng an tâm."

Quý Thính ở bên cạnh nghe được mí mắt giật giật, cảnh cáo bọn họ trước: "Thân Đồ Xuyên nhất định sẽ đi cùng bổn cung, các ngươi thành thật yên lặng, đừng phá hỏng việc của ta."

"Điện hạ vì sao chắc chắn như vậy, Thừa tướng viết gì cho Thân Đồ Xuyên?" Chử Yến khó hiểu nhìn về phía phong thư trên bàn, chỉ thấy thư vừa rồi bị Quý Thính mở ra lúc này đã hoàn hảo không tổn hao gì, hoàn toàn nhìn không ra dấu vết đã bị mở.

Quý Thính liếc bọn họ, tâm tình rất tốt: "Dĩ nhiên là thứ đồ có thể kêu hắn ngoan ngoãn nghe lời."

"Điện hạ thật cao hứng?" Chử Yến khốc khốc hỏi.

Quý Thính dừng một chút, lập tức thu liễm lại: "Cũng không phải cao hứng gì, chỉ là cảm thấy lúc trước Thân Đồ Xuyên tuyên bố chết sống cũng không chịu vào phủ công chúa, hiện tại lại phải bị vả mặt bạch bạch, còn rất có ý tứ."

"Tưởng tượng như vậy thật là rất cao hứng." Tựa hồ nghĩ tới cái gì, Phù Vân hắc hắc cười.

Chử Yến tát lên ót hắn một cái, không đợi Phù Vân trừng mắt liền xụ mặt, khốc khốc nói: "Không nói đến hắn võ công cao cường, ngay cả hắn là thư sinh nhu nhược, có điện hạ ở đây, ngươi thật nghĩ mình có thể khi dễ hắn?"

Phù Vân tưởng tượng cũng đúng, lập tức không cao hứng nhìn về phía Quý Thính: "Điện hạ, nàng vừa rồi là đang lừa ta đi, kỳ thật trong lòng nàng thật muốn hắn nhập phủ, hắn đến rồi có phải nàng không còn quan tâm đến ta?"

"...... Suy nghĩ nhiều." Một đám này, sao đều khó lừa gạt như vậy?

Phù Vân hừ hừ một tiếng: "Tốt nhất là ta suy nghĩ nhiều, điện hạ ta nói cho nàng, nàng có thể nạp thêm mười tám nam nhân, tùy tiện nàng cao hứng thế nào cũng được, nhưng chính là không thể sủng Thân Đồ Xuyên."

"Các ngươi rốt cuộc vì sao lại chán ghét hắn như vậy?" Quý Thính lại một lần nữa nghi hoặc. Tình nguyện cho nàng nạp mười tám nam nhân cũng không muốn Thân Đồ Xuyên được tốt, đây là thù đến bao lớn?

Phù Vân nhìn cô: "Công chúa được tất cả người trong thiên hạ kính yêu, chỉ có hắn dám cự tuyệt nàng, chẳng lẽ chúng ta không nên ghét hắn?"

"......" Lời này nói ra, cô thế nhưng không còn gì để nói.

Sau một lúc lâu, Quý Thính khô cằn hỏi: "Mục Dữ Chi cũng nghĩ như vậy?"

"Đó là dĩ nhiên, chuyện này tất cả chúng ta thật thống nhất ý kiến." Phù Vân rất đắc ý, lấy một khối điểm tâm cho vào miệng, tựa hồ hương vị không tồi, ánh mắt hắn sáng lên, lập tức đưa một khối cho Chử Yến.

Vì thế Chử Yến ôm đao, hai người ghé vào bàn cùng nhau ăn điểm tâm, hoàn toàn một bộ dáng không nhọc lòng gì. Quý Thính nhìn xem người này, lại nhìn người kia, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, sau một lúc cô đột nhiên phản ứng lại, hậu viện cũng có thể hài hòa như vậy sao?

Nghĩ đến mấy phim cung đấu mình hay xem, Quý Thính lập tức phủ quyết. Đổi giới tính một chút, một nam nhân nói với đám thê thiếp trong nhà sẽ thêm người mới, đám thê thiếp đó chẳng những không phản ứng gì, thậm chí còn ghé lại với nhau ăn điểm tâm?

Nếu nói bọn họ vốn dĩ chính là thiện lương rộng lượng... Quý Thính nhìn tới một cái khốc ca, một cái ngốc đệ, lại nghĩ tới cái người phúc hắc trong nhà kia, cô cảm thấy bọn họ và cái từ rộng lượng thiện lương thật không có dính dáng tới nhau chút nào.

Trừ bỏ Phù Vân giống như đứa trẻ hay làm ầm ĩ, hai người kia ngoại trừ bất mãn đối với Thân Đồ Xuyên, cô không hề thấy một ý ghen tuông tranh sủng gì. Lại nhớ tới Phù Vân nói, Mục Dữ Chi chưa từng vào phòng ngủ của mình, Quý Thính ẩn ẩn cảm thấy quan hệ của bọn họ hình như không giống như cô tưởng.

"Lại nói, bổn cung có phải nên tìm đại phu hốt ít thuốc tránh tử không?" Quý Thính thử nhìn về phía bọn họ.

Chử Yến nhíu mày: "Điện hạ nàng đại khuê nữ hốt những thuốc đó để làm gì?"

"......" Quả nhiên là chính mình hiểu lầm, bọn họ và mình quan hệ căn bản không phải hậu cung gì, mà thay vì nói ba người này là sủng hầu của mình còn không bằng họ càng giống mẹ chồng tương lai ác độc của Thân Đồ Xuyên!

Phù Vân nghe vậy ngẩng đầu, nghĩ nghĩ nói: "Cũng không thể nói như vậy, chờ Thân Đồ Xuyên vừa vào cửa, điện hạ liền không phải là gái lỡ thì nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!