Chương 42: TG 3: Đại công chúa nhiếp chính vs. Thiếu gia lầu xanh (3)

Quanh thân đột nhiên bị hơi thở Thân Đồ Xuyên bao trùm, Quý Thính nhất thời cả người căng thẳng lên, nhìn gương mặt không biểu tình trên kia, đại não cô hoạt động điên cuồng tìm biện pháp thoát thân.

Thời điểm như thế này nhất định không thể cuống, càng cuống càng làm giảm thân phận đại công chúa của mình.

Đang lúc Quý Thính tự hỏi, trên hông đột nhiên thả lỏng ra, Quý Thính định thần lại, nhìn thấy đai lưng mình xuất hiện trên tay Thân Đồ Xuyên.

Quý Thính "..." Hắn thật là làm rất nhanh.

Một tay Thân Đồ Xuyên chống lên chăn, tay kia mở vạt áo Quý Thính, lột ra từng tầng từng tầng, cho đến khi chỉ còn áo trong mới đột nhiên dừng lại.

Quý Thính nhìn thấy gân xanh trên thái dương hắn, trong lòng lập tức nắm chắc, cô lười biếng nằm yên nhìn: "Tiếp tục đi, hôm nay ngươi hầu hạ là bổn cung còn có thể nhẫn nại, ngày mai gặp được phu nhân nhà nào bốn năm chục tuổi, vén lên xiêm y mà chậm như vậy thì khó mà chịu đựng."

"Điện hạ tựa hồ thực hiểu biết." Thân Đồ Xuyên rũ mắt kéo dây lưng áo trong của Quý Thính ra.

Quần áo tản ra lộ ra làn da trắng nõn, Quý Thính chỉ cảm thấy trước người lạnh lạnh, cố nhẫn nhịn mới không đưa tay kéo áo trở lại.

Thân Đồ Xuyên nhìn cổ Quý Thính, hầu kết hắn hơi hơi động, đột nhiên trong lòng không biết vì sao cảm thấy bực bội.

Quý Thính nhìn hai tai hắn dần dần biến hồng, trong lòng hừ nhẹ một tiếng. Cô đoán người này, với dáng người như vậy, tuy rằng số tuổi không nhỏ, ở cổ đại cũng nên làm cha bao lâu nay rồi, nhưng mà hắn vẫn không có gì.

Theo bộ dáng của hắn, chỉ sợ đến bây giờ ngay cả nha hoàn thông phòng cũng không có, bây giờ lần đầu tiên cởi đồ nữ nhân đã gặp cô, nếu không có phản ứng gì thì thật đúng là không bình thường.

Quý Thính nghĩ, hơi hơi uốn gối, thời khắc đụng tới người hắn, trong nháy mắt Thân Đồ Xuyên ngồi bật dậy, mặt đỏ rần mắng một câu: "Hoang đường!"

"Lúc này mới đến chỗ nào, còn chưa tới thời điểm hoang đường đâu." Quý Thính khẽ cười một tiếng, mị nhãn như tơ nhìn hắn.

"Điện hạ thật nhiều kinh nghiệm, thảo dân không thể nào so." Thân Đồ Xuyên nhìn cô, trong người càng cảm thấy khô nóng hơn, đồng thời dưới đáy lòng dâng lên một ngọn lửa vô danh.

Hắn là nam nhân, Quý Thính là nữ nhân, dựa vào cái gì mà Quý Thính so với hắn càng bình tĩnh hơn nhiều! Nghĩ đến phủ công chúa nuôi dưỡng đủ loại nam nhân, Thân Đồ Xuyên càng nắm tay thật chặt.

Quý Thính tà ác liếc hắn một cái: "Điểm kinh nghiệm này của ta tính ra không là cái gì, ngươi có biết những phu nhân kia chơi như thế nào, hoặc là không chỉ những quý phu nhân đó, còn có những nam nhân thích dưỡng quan nhi, càng có nhiều trò đa dạng hơn."

"Điện hạ rốt cuộc muốn nói cái gì?" Thân Đồ Xuyên ngắt lời cô.

Quý Thính khẽ cười một tiếng, không thèm để ý nói: "Chỉ là kêu ngươi nhận rõ tình cảnh của mình mà thôi."

"Tình cảnh của mình, thảo dân đã sớm nhận rõ." Thân Đồ Xuyên nhìn bộ dáng bình tĩnh của Quý Thính, lửa giận trong tâm càng ngày càng nhiều, hắn bắt lấy cánh tay cô, xoay người cô sang bên kia, đưa lưng về phía hắn để khỏi phải nhìn gương mặt khinh thường của Quý Thính.

Quý Thính lập tức có chút luống cuống, cố gắng trấn định hỏi: "Ngươi muốn làm gì?" Vừa dứt lời, liền cảm giác hắn dán lại gần.

"Điện hạ cho rằng thảo dân muốn làm gì?" Thân Đồ Xuyên hỏi lại.

Quý Thính trong lòng cả kinh, vội vàng né người dưới cánh tay gông cùm của hắn mà lăn sang một bên, xiêm y trên người cô nhất thời rối loạn nhưng Quý Thính cũng không để ý, quần áo tầng tầng như thế này, cô muốn chạy cũng không thể nào.

"Điện hạ chạy cái gì?" Thân Đồ Xuyên thanh lãnh nhìn về phía cô.

Quý Thính trấn định xì một tiếng, "Xem biểu tình của Thân Đồ công tử còn tưởng rằng ngươi muốn ám sát bổn cung, bổn cung trong lòng thật đúng là bất an."

"Điện hạ nói đùa, thảo dân một nhà già trẻ, tánh mạng đều ở tay Hoàng Thượng, thảo dân càng không dám đắc tội đến tỷ tỷ mà Hoàng Thượng coi trọng nhất, thiên hạ này nếu nói ai tôn vinh nhất, ngoại trừ Hoàng Thượng, đó chính là điện hạ." Khi Thân Đồ Xuyên nói lời này, đáy mắt hắn lướt qua một tia trào phúng.

Nếu không phải xem qua sách, Quý Thính thật sẽ cho rằng hắn đang khen mình, cô lập tức xì một tiếng: "Ngươi giễu cợt bổn cung."

"Thảo dân không dám." Thân Đồ Xuyên thấy cô có ý tứ không muốn tiếp tục, hắn dứt khoát ngồi thẳng lên.

"Thân Đồ Thừa tướng cũng từng là đại thần Hoàng Thượng coi trọng nhất, hiện giờ còn không phải nói lưu đày liền lưu đày, ngươi lời này đơn giản là trào phúng bổn cung quá càn rỡ, sớm muộn gì cũng rơi vào kết cục như Thân Đồ gia." Quý Thính nằm thật mệt mỏi, cô cũng dứt khoát ngồi dậy, đem trâm cài đầu gỡ từng cái xuống.

Thân Đồ Xuyên im lặng, thật ra không nghĩ tới Quý Thính sẽ nghĩ thông suốt đến điểm này, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Điện hạ suy nghĩ nhiều."

"Bổn cung có suy nghĩ nhiều hay không, trong lòng công tử thật rõ ràng," Bởi vì động tác không thuần thục, khi rút trâm ra, Quý Thính kéo đứt mấy cọng tóc của mình, cô nhịn không được rên lên một tiếng, "Tê...", "Đáng tiếc công tử không đợi được ngày đó, mấy ngày trước, bổn cung đã giao binh quyền lại cho Hoàng Thượng, không có thứ đó, bổn cung không còn ngại gì, tự nhiên có thể tiếp tục được tôn vinh cả đời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!