"Điện hạ."
Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói sâu kín, Quý Thính vội vàng quay đầu lại, trước tiên giải thích cho chính mình: "Ta chỉ là mở cửa hít thở không khí, không có thông đồng với hắn!"
"Ti chức biết." Chử Yến vẻ mặt "nhân gia chán ghét ngài như vậy sao có thể thông đồng với ngài".
Quý Thính: "......" Nếu không phải đánh không lại tên ôm đao này, cô khẳng định muốn đập hắn một trận.
Sắc mặt Chử Yến không được tốt, nhìn đến cửa sổ đối diện đóng chặt, đột nhiên hỏi: "Điện hạ có mang tiền không?"
"Làm gì?" Quý Thính vẻ mặt cảnh giác.
"Ta muốn mua hắn tới, giết."
"......"
Quý Thính không nói gì, nhìn nhìn Chử Yến nhíu mày, không khỏi kinh hãi: "Ngươi nghiêm túc?"
"Ta giống như nói giỡn với điện hạ?" Chử Yến cổ quái liếc nàng một cái.
Quý Thính cười mỉa: "Không, không giống."
"Cho nên điện hạ mang tiền sao?" Chử Yến truy vấn.
Quý Thính đương nhiên mang theo, trước khi ra cửa cô đã định liệu hai kết cục đơn giản, nếu hoàng đế không đáp ứng, vậy khả năng mình sẽ bị chết, nếu hoàng đế đáp ứng, cô có thể trực tiếp mua người mang về nhà, cho nên khẳng định mang không thiếu tiền..... Nhưng hiện tại có mang theo cũng không dám nói, cô không biết võ công Chử Yến cao thâm tới đâu, nhưng chỉ một mình hắn đi theo cô là được, có nghĩa là võ công không thấp, vạn nhất thật đem nam phụ ra giết, thế giới này cô còn chơi cái gì?
"Không mang." Quý Thính quyết đoán nói ra hai chữ.
Chử Yến cau mày: "Chính là ta rõ ràng nhìn thấy, điện hạ lúc ra cửa có cầm một túi bạc."
"Ngươi không có việc gì nhìn chằm chằm túi tiền ta làm gì?!" Quý Thính trừng mắt, "Đi đi đi, về nhà!"
Chử Yến hừ nhẹ một tiếng, xụ mặt cùng cô đi về.
Quý Thính về đến nhà, chuyện thứ nhất là đem xiêm y dày nặng trên người thoát đi, chỉ mặc một kiện áo sam trên giường lớn lăn qua lăn lại. Lăn một hồi cho đủ, cô mới nằm liệt trên giường thở dốc.
Ít nhất giường vừa to vừa mềm mại.
Phù Vân vừa tiến vào, thấy cô quần áo bất chỉnh nằm đó, tóc đen như thác nước xõa tung trên giường, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết. Đáy mắt Phù Vân xẹt qua một tia kinh diễm: "Điện hạ thật đẹp, là nữ nhân đẹp nhất mà Phù Vân đã gặp qua."
Quý Thính nghe vậy nhanh nhanh ngồi dậy, sợ dạy hư cậu bạn nhỏ: "A, kia, kia, lần sau trước khi vào, ngươi có thể gõ cửa hay sao?"
"Không thể."
"......" Cự tuyệt thật đúng là lưu loát.
Phù Vân cười hì hì cởi giày, học cô ngồi lên trên giường, Quý Thính nhanh nhanh co chân lại, đỡ phải hai người đụng phải nhau.
"Điện hạ, nghe nói nàng hôm nay tiến cung, nàng mang món gì hay về đây?" Phù Vân vẻ mặt chờ mong.
Quý Thính khóe miệng trễ xuống: "Cái gì cũng không có."
Thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng không còn.
"Không có à? Ta còn tưởng rằng có thể được tiện nghi một ít." Phù Vân không cao hứng.
Tiểu thiếu gia manh manh tức giận trước mặt mình như vậy, Quý Thính cảm thấy nên dỗ dành: "Trong hoàng cung nào có đồ vật tốt như ở nhà chúng ta, chút nữa ngươi đi nhìn xem, nếu có cái gì ngươi thích thì cứ lấy đi là được."
"Thôi đi, nếu như bị Chử Yến thấy được, phỏng chừng lại muốn mắng ta là hồ ly tinh, phạt ta đi quét sân." Phù Vân nhớ tới bộ dáng xụ mặt của Chử Yến, ghét bỏ hừ một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!