Chương 40: Thế giới 3: Đại công chúa nhiếp chính vs. Thiếu gia lầu xanh (1)

Thế giới trước mắt một mảnh hỗn độn, Quý Thính vươn người nhưng không cảm thấy mình tồn tại, cô biết, mình lúc này đang trên đường xuyên qua.

Nhắm mắt lại, cảm nhận được oán niệm đã tiêu trừ 25%, tựa hồ không lâu sau cô có thể trở lại thế giới hiện thực.

Nhiệm vụ lần này còn đang đổi mới, Quý Thính đần độn, mặc niệm, lần này nhất định phải xuyên tới nhân vật có mặt mũi, cáo biệt hoàn toàn với bần cùng. Tuy rằng niệm như vậy không biết có tác dụng gì hay không, nhưng có niệm còn hơn không, nói không chừng người đọc oán niệm có thiện tâm, cho cô một thân phận tốt cũng có thể nha.

Quý Thính chấp niệm quá nặng với chuyện phải có tiền, kết quả tiểu thuyết đã đổi mới xong, đại não tiếp thu cốt truyện mà quên mất lựa chọn thời gian xuyên qua, cuối cùng chỉ có thể bị động tiếp thu oán niệm an bài.

Ban đầu nam chủ đối với nữ chủ mới vào cung là nhất kiến chung tình, nhưng nữ chủ lại động tâm với nam phụ, vì thế nam chủ liền muốn đè nam phụ xuống. Vừa lúc có người buộc tội cha nam phụ tạo phản, nam chủ liền công thù tư hận cộng lại, đem cả nhà nam phụ sung quân ở biên cương.

Nữ chủ biết nam phụ bị sung quân đã quỳ gối trước mặt nam chủ cầu tình, không nghĩ tới làm như vậy còn chọc giận thêm nam chủ. Vì thế nam chủ triệu hồi nam phụ đưa vào Phong Nguyệt Lâu làm quan nhi, những người khác như cũ vẫn sung quân.

Phong Nguyệt Lâu, đó là nơi các đại quan quý nhân tìm vui, người bên trong cho dù là quan nhi hay là cô nương, có tiền đều có thể đem ra ngoài qua đêm. Nam phụ từ chỗ là quý tử của quan lớn lưu lạc đến địa phương này, tâm lý chênh lệch như thế nào đều có thể nghĩ ra, mà hắn ta vì người nhà vẫn quyết định nhẫn nhục mà sống.

Nhưng không ngờ cha hắn vì đắc tội quá nhiều người, trên đường lại mất đi con trai, người một nhà vừa ra khỏi thành đã bị chặn giết. Mới vừa vào Phong Nguyệt Lâu, nam phụ biết được chuyện này liền cầm kiếm đi vào hoàng cung, đáng tiếc khi vào Huyền Vũ môn đã bị loạn tên bắn chết.

Từ đó về sau nữ chủ vì chuyện này mà cùng nam chủ ngược nhau cả mười vạn từ, nhưng sau đó vẫn ở bên nhau, còn một nhà nam phụ đã hoàn toàn bị bọn họ quên sạch sẽ.

Quý Thính nhìn xong cốt truyện, trong đầu chỉ có một từ "thảm" viết hoa thật to, khi lấy lại được tinh thần thì phát hiện được hỗn độn đã biến mất, lúc này cô đang nằm trên một cái giường lớn chạm trổ khắc hoa.

Cô tạm thời vứt tiểu thuyết ra sau đầu, ngồi nhanh dậy, đánh giá áo lót tơ lựa trên người mình, lại nhìn về những bài trí xa xỉ phú quý ở trong phòng, thật vui mừng phát hiện mình lần này xác thật là người nhà có tiền.

Cũng không biết thân phận là gì.

Không đợi Quý Thính xem xét thêm, bên ngoài tiến vào một thiếu niên. Chỉ thấy thiếu niên này môi hồng răng trắng bộ dáng tuấn tú, dáng người gầy ốm nhưng không đơn bạc, toàn thân toát ra đầy vẻ phấn chấn, thật làm người yêu thích.

Thiếu niên nhìn thấy Quý Thính tỉnh thì sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười, hai má lúm đồng tiền nở rộ lên, hắn như không xương không cốt tới dựa lên người cô.

Quý Thính hoảng sợ, vội duỗi tay đỡ lấy người hắn. Thiếu niên cười đến cong cong mắt, con ngươi thanh triệt nhìn cô: "Điện hạ, ta chỉ còn hai tháng nữa là mười tuổi, buổi tối hôm nay ta có thể lưu lại không?"

* Editor: tác giả này hình như có vấn đề về nhận thức tuổi tác hay sao ấy, ở thế giới 1 bản convert có nói nam chính mười tuổi mà cao gần 1m8, sau đó thì có đính chính lại là 17 tuổi, ở đây thì 10 tuổi thì lại gọi là thiếu niên, rồi đủ loại tình cảm nam nữ nữa chứ, biết là cổ đại thì tuổi tác sẽ nhỏ hơn, nhưng 10 tuổi thì hơi quá...

"Điện hạ" cái từ này ngoại trừ đó là gọi nam chủ trước khi đăng cơ, chỉ còn một người có thể được gọi là điện hạ, Quý Thính sửng sốt, trong nháy mắt biết được thân phận mình là gì.

Cô thế mà xuyên thành đại công chúa.

Tim Quý Thính lập tức nhảy vọt lên.

Trong sách không miêu tả đại công chúa này nhiều lắm, chỉ viết từ khi Thiên Khải thành lập tới nay nàng là vị công chúa đầu tiên, trước đây quân vương chỉ toàn là nam, chưa từng bao giờ có nữ.

Nàng vừa sinh ra liền được chú định là quý không thể nói, khi vua cha còn trị vì hứa cho nàng vô tận tôn vinh, khi nàng mười sáu tuổi thể hiện ra được thiên phú quân sự liền được tiên hoàng cho trực tiếp tiếp quản binh quyền, còn được đặc biệt cho phép chung thân không cần lấy chồng mà giống như nam tử được cưới vợ nạp thiếp.

Đại công chúa cũng không phụ lòng tiên hoàng kỳ vọng, đánh thắng mấy trận liên tiếp, thiên hạ thái bình liền gom một đống mỹ nam để ở hậu viện, cả ngày trầm mê hưởng lạc, sống cuộc sống xa hoa lãng phí.

Xuyên thành thân phận như vậy, Quý Thính vốn dĩ nên cao hứng mới đúng.

Nhưng mà...

Người tiên hoàng thích, nam chủ lại không chịu, đại công chúa nhiều năm đè sự nổi bật của hắn, lại nắm trọng binh quyền, lúc nam phụ bị đưa vào Phong Nguyệt Lâu không được hai ngày, đại công chúa đã bị triệu vào cung, bị ban cho một ly rượu độc mà chết.

Nói cách khác, mệnh của đại công chúa điện hạ so với nam phụ còn muốn ngắn hơn, thế giới này phải làm thế nào?

Quý Thính vẻ mặt muốn hỏng mất. Thiếu niên thấy cô có dáng vẻ này, lập tức đứng thẳng lên, ủy khuất nhìn nhìn: "Điện hạ, nàng vẫn không muốn sao?"

"A?" Đang thất thần Quý Thính vẻ mặt mộng bức.

Tiểu thiếu gia miệng trễ xuống, trong nháy mắt nước mắt lưng tròng: "Điện hạ, nàng có phải hay không không thích ta, trước kia những lời nàng nói với ta đều là giả, trong lòng nàng cũng chỉ có Mục ca ca bọn họ."

"Ngươi, ngươi... chờ một chút, đừng, đừng khóc." Quý Thính không nghĩ tới đứa nhỏ này nói khóc liền khóc, sốt ruột hoảng hốt tìm khăn lau nước mắt cho hắn, nhìn gương mặt tuấn tú, cô dừng một chút, thử, "Phù Vân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!