Chương 39: TG 2: Thiếu gia hào môn ốm yếu (13)

Hôm sau khi tỉnh lại, tuyết lớn ngày hôm qua ngoài cửa sổ đã biến thành bông tuyết to rơi chầm chậm. Mở màn ra, cảnh ngoài cửa sổ đều bị tuyết bao trùm, tựa như từng tòa núi xa xưa.

Đôi mắt Quý Thính híp lại, an tĩnh ghé vào tấm chăn ấm áp, nhìn phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài. Chỉ nhìn vừa được hai phút, đôi mắt đã bị một bàn tay to che lại, bên tai truyền đến thanh âm khàn khàn quen thuộc: "Đừng nhìn lâu, không tốt cho mắt."

Hoang đường đêm qua hiện lên trước mắt, Quý Thính mặt đỏ hồng, xoay người lại đối mặt với Thân Đồ Xuyên, cử động một chút, nhận ra thân thể cũng không khó chịu mấy. Người đàn ông trước mắt cô tuy rằng tính tình thô bạo, đối với chuyện này cũng thật mới lạ nhưng đối với cô cực kỳ ôn nhu, có thể nói đem kiên nhẫn cả đời ra dùng hết.

"Còn đau không?" Anh thấp giọng hỏi.

Quý Thính cắn môi một chút, cẩn thận lắc lắc đầu. Thân Đồ Xuyên nhẹ nhàng thở ra, mỉm cười ôm cô vào trong ngực, Quý Thính vừa muốn nói gì, đột nhiên cảm giác đầu ngón tay chợt lạnh, cô sửng sốt giơ tay lên, ở ngón áp út xuất hiện một cái nhẫn.

"..."

"Không cho lấy ra." Thân Đồ Xuyên thấy cô không nói, cho rằng Quý Thính không muốn, anh lập tức trầm giọng cảnh cáo.

Quý Thính nghiêng nghiêng liếc anh một cái "Anh mua từ khi nào?" Cả ngày hôm qua anh ấy bên người cô, hiển nhiên không thể đi mua thứ này.

Quả nhiên...

"Mua đã lâu," Thân Đồ Xuyên khụ một tiếng, "Chỉ là sợ em không cần nên không dám đưa cho em."

Quý Thính rũ mắt nhìn nhẫn, lại chú ý thấy Thân Đồ Xuyên cũng có, lập tức bắt lấy tay anh so lên. A, là nhẫn tình nhân.

Thân Đồ Xuyên rút tay về, một bộ sợ cô cướp đi: "Đây là của anh."

"Em mới không cần của anh." Quý Thính vô ngữ, nhưng cũng không tháo ra nhẫn của mình.

Hai người trong chăn ôm ấp một lát, sau đó mới lười biếng rời giường.

Tuyết đã ngừng rơi, giống như đã đem toàn bộ tuyết năm nay trút xuống hết. Quý Thính không thể không tự nể mình, từ chức chậm một ngày sẽ không được tự tại như hiện tại, mỗi ngày chỉ cần mặc vảy ngủ mỏng manh ngồi trước cửa sổ xem tuyết.

Cô không ra khỏi cửa, Thân Đồ Xuyên tự nhiên cũng không đi ra, hai người mỗi ngày bên nhau vui vẻ, cuộc sống giống như trước khi ở nhà Thân Đồ, chỉ là so với thời điểm kia thật vui sướng hơn nhiều.

Ngày nọ, Quý Thính đi đến phòng Thân Đồ Xuyên tìm anh, đột nhiên nhìn đến túi đồ trước kia anh mua, mới chợt nhớ ra bọn họ hình như chưa dùng lần nào.

Hư, thế giới tiểu thuyết, cô hẳn là sẽ không mang thai đi?!

Tuy rằng biết hẳn là sẽ không, nhưng Quý Thính vẫn đen mặt, trực tiếp nhào qua bắt lấy cổ áo Thân Đồ Xuyên, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Vì sao không dùng?"

"Ngay từ đầu thì quên, sau đó cảm thấy không cần thiết," Thân Đồ Xuyên nói xong, dừng một chút, ôm chặt lấy cô, "Thính Thính, sinh cho anh một đứa con, anh khẳng định sẽ cho con sinh hoạt tốt nhất, sẽ không để con dẫm vào vết xe đổ của anh."

Tâm Quý Thính mềm lên, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, từ khi Thân Đồ gia phá sản tới giờ, cô mới lần đầu tiên hỏi chuyện Cố Trị và Thân Đồ Sơn.

"Cố Trị biết là anh làm," Thân Đồ Xuyên thanh âm không lộ vẻ hỉ nộ gì, "Anh ta tới cầu anh, nói Thân Đồ Sơn biết chuyện công ty đóng cửa, thiếu chút nữa đã chết, anh ta cầu anh buông tha Thân Đồ gia, chẳng sợ nó là cái vỏ rỗng cũng được, để anh ta đi an ủi Thân Đồ Sơn. Thật buồn cười, lúc trước bỏ thuốc cho Thân Đồ Sơn là anh ta, hiện tại muốn cứu Thân Đồ Sơn cũng là anh ta."

Quý Thính an ủi, hôn hôn anh một chút: "Sau đó thì sao?"

"Anh không đáp ứng," Con ngươi Thân Đồ Xuyên thanh lãnh, "Thân Đồ Sơn là cha của Cố Trị, không phải của anh, dựa vào đâu anh phải cứu ông ta, hiện tại ông ta bị liệt nửa người, đó là báo ứng ông ta nên nhận."

Quý Thính trầm mặc.

Sau một lúc, Thân Đồ Xuyên vùi mặt vào cổ cô, thấp giọng hỏi: "Có phải anh thật vô tình hay không?"

"Anh đã thật tốt," Quý Thính ôn nhu cười cười, thương tiếc vỗ vô lưng anh, "Hiện tại anh nguyện ý tha cho họ một con đường sống đã là thật tốt."

Ở chung với Thân Đồ Xuyên lâu như vậy, cô tự nhiên hiểu được anh, ngày thường làm việc rất ít để lối thoát, nhưng hiện tại Cố Trị và Thân Đồ Sơn còn sống như vậy, đủ để thuyết minh anh hạ thủ lưu tình.

Quý Thính an ủi xong, trong lòng vừa động, kéo lưng quần anh xuống nhìn thoáng qua, phát hiện thấy bớt đỏ đã sắp không còn thấy rõ, cô không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Từ buổi tối hôm đó ở bên nhau, cô thường xuyên chú ý tới màu sắc của bớt, không đậm, trong khoảng thời gian này càng giảm đến cực nhanh, chỉ sợ không bao lâu sẽ hoàn toàn biến mất. Tưởng tượng đến phải rời khỏi thế giới này, Quý Thính không duyên không cớ cảm thấy thật phiền muộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!