"Cho nên em đối với anh mà nói, là người quan trọng nhất trên thế giới này, có em, mới có Thân Đồ Xuyên nguyện ý sống sót tiếp."
Thân Đồ Xuyên bình tĩnh mổ xẻ tâm tư của mình cho cô xem, chẳng sợ thịt thối năm xưa đã không thể nào xẻo đi, nhưng đối mặt với Quý Thính, anh vẫn làm như vậy.
Quý Thính ngơ ngẩn nhìn anh, tựa hồ không hiểu lắm cái gì gọi là rời đi thế giới này. Thân Đồ Xuyên đối diện với cô một lát, ánh mắt dừng xuống chỗ đôi môi đỏ thắm, không nhịn được nhẹ nhàng hôn lên một chút.
Môi răng chạm nhau, nháy mắt anh rõ ràng nghe thấy được mùi rượu, mày không khỏi nhíu một chút: "Em uống bao nhiêu?"
"Uống cái gì?" Quý Thính nghiêng nghiêng đầu, vẻ mặt hoang mang.
"Rượu, em uống nhiều hay ít?" Thân Đồ Xuyên vẻ mặt ngưng trọng.
Quý Thính cố sức nghĩ nghĩ, vừa rồi mình nấu cơm hơi thất thần một chút, thấy rượu gia vị đã dùng gần hết liền tùy tiện tìm bình rượu trắng cho vào nồi, đổ vào xong lại sợ hương vị không giống nhau, vì thế nếm thử rượu gia vị một ít, lại nếm một ít rượu trắng, tiếp theo lại nếm một ngụm rượu trắng, tiếp theo...
"Nửa bình..." Quý Thính vẻ mặt hoang mang.
Thân Đồ Xuyên sửng sốt, sau đó mặt bỗng nhiên đen: "Quý Thính em học cái gì không học, đi học mượn rượu tiêu sầu!"
Quý Thính bị âm lượng đột nhiên đề cao làm hoảng sợ, chinh lăng nhìn anh chằm chằm, sau đó miếng nhếch lên, nước mắt lưng tròng: "Anh làm gì mà rống em!"
"..."
"Em không có uống hết, hương vị không tốt em để nó trong phòng bếp, anh lại hung dữ như vậy!" Quý Thính đã quên phiền não lúc đầu, bắt đầu lại một vòng mới khóc anh anh anh.
Thân Đồ Xuyên trước nay chưa từng thấy qua dáng vẻ này của cô, trong lòng tức khắc luống cuống, hai tay vô thố lau nước mắt trên mặt cô, vừa lau vừa dỗ dành: "Anh không có rống, anh chỉ thấy tửu lượng em không tốt thì không cần uống rượu, bằng không thân thể sẽ không thoải mái."
"Anh thật sự rống em!" Quý Thính khóc đến nấc cục, đôi mắt sưng vù biểu thị cái gì gọi là thương tâm muốn chết, "Anh có phải cảm thấy em không có hữu dụng gì cho nên không thích em, ô ô ô, em biết mà, em một chút cũng không làm được gì, em là đồ phế vật, ô ô ô"
"Vấn đề này chúng ta đã nói qua, anh chưa từng nghĩ như vậy, em tự tiện định nghĩa như vậy là không tin anh, cũng là không tôn trọng anh." Thân Đồ Xuyên nhẫn nại giải thích.
Quý Thính sửng sốt một chút: "Ý của anh là, hết thảy đều là em sai sao?"
"..." Tuy rằng rất muốn gật đầu, nhưng tổng cảm thấy không đúng chỗ nào.
Thân Đồ Xuyên thời khắc mấu chốt không làm theo bản năng thẳng nam mà trái lương tâm nói: "Không có, hết thảy đều là anh sai, là anh lừa gạt em trước, không nhận thấy được suy nghĩ cũng em, nếu anh quan tâm em nhiều hơn, em cũng sẽ không khổ sở lâu như vậy."
"Anh biết là được rồi." Quý Thính thút tha thút thít đứng dậy, muốn đi về hướng phòng ngủ, không đi được hai bước đã muốn ngã xuống.
Thân Đồ Xuyên trong lòng cả kinh, tiến nhanh lên đỡ lấy cô, lúc này Quý Thính mới không bị té thẳng xuống mặt đất.
Quý Thính lung lay một chút, được trở về vòng ôm ấm áp quen thuộc, cô lau nước mắt ôm eo Thân Đồ Xuyên, miệng rầm rì.
Nước mắt cô rơi trên người anh, Thân Đồ Xuyên cách một tầng áo sơ mi cảm giác ra được một mảnh ướt át, chỉ cảm thấy tim muốn mềm đi.
"Không phải đã nói xong sao, không cần lại khóc." Trước khi gặp Quý Thính, Thân Đồ Xuyên chưa bao giờ nghĩ mình có thể nói chuyện với âm điệu ghê tởm đến như vậy, mà giờ phút này anh chỉ hận mình không thể nói càng ôn nhu hơn, trấn an cô gái nhỏ trong lòng.
"Em cũng không biết, em chính là muốn khóc" Quý Thính trong lòng ê ẩm, cũng không biết đâu ra nhiều ủy khuất như vậy.
Ôm trong chốc lát, cô nhớ tới chính sự của mình, thút tha thút thít nức nở đẩy Thân Đồ Xuyên ra, lau nước mắt đi đến phòng ngủ.
Thân Đồ Xuyên sợ cô lại bị té, một tấc cũng không rời đi theo, kết quả vừa tiến vào phòng liền thấy Quý Thính hai mắt đẫm lệ ngồi vào trước bàn trang điểm.
Anh nghi hoặc: "Em muốn trang điểm ra ngoài?"
"Không trang điểm." Quý Thính nghẹn ngào trả lời.
"Vậy đi bàn trang điểm làm gì?"
"Thu thập bảo bối của em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!