Chương 35: TG 2: Thiếu gia hào môn ốm yếu (9)

Quý Thính chui vào trong xe liền thúc giục: "Đi mau đi mau."

"Làm sao vậy?" Thân Đồ Xuyên nhíu mày hỏi, nhưng vẫn là nghe lời, dẫm chân ga.

"Đừng nói nữa, một người đáng ghét," Quý Thính vốn đang chú ý tới cái đuôi, nghe tiếng xe gầm rú đặc thù thì sửng sốt một chút, dở khóc dở cười hỏi, "Anh tìm đâu ra chiếc xe này, thanh âm to đến thế."

Tiểu dân chúng Quý Thính trừ bỏ thấy xe BMW Audi, còn chưa thấy qua siêu xe gì, cho nên hoàn toàn không nhận ra chiếc xe này.

Thân Đồ Xuyên không quá thuần thục đỡ tay lái, nghe vậy liếc cô một cái: "Thuận tiện mua, về sau có thể đón đưa em."

"Bao nhiêu tiền vậy?" Quý Thính hỏi, mắt đánh giá linh kiện trong xe, cảm thấy đồ vật bên trong chất lượng nhìn còn khá tốt, hẳn là không rẻ.

Thân Đồ Xuyên trầm mặc một chút, anh ở Thân Đồ gia rất ít khi ra cửa, ngẫu nhiên có ra cũng chỉ là xử lý sự vụ, lúc trước lấy bằng lái cũng chỉ vì không muốn bị người Thân Đồ gia đón đưa, nói tóm lại, anh lái xe rất ít cho nên cũng không hiểu biết gì mấy về giá xe.

Hiện tại Quý Thính đột nhiên hỏi như vậy, trong lúc nhất thời thật là có chút không biết sao. Trầm ngâm một lát, anh chậm rãi nói: "Chắc là mấy vạn, anh không rõ lắm, Chu Tiền bán cho anh."

"Còn được, không tính là quá mắc, về sau em không cần chen chúc giao thông công cộng nữa," Quý Thính liếc anh một cái, "Không tồi nha, Tiểu Xuyên còn chính mình mua xe, cũng quá lợi hại!"

Thân Đồ Xuyên tâm tình không tồi: "Xe này tính cái gì, chờ về sau anh mua cho em cái tốt." Xem ra có thể cho Chu Tiền tiền thưởng.

"Có thể có thể, chỗ anh không có nhiều tiền như vậy, chút nữa em chuyển cho anh, anh nhớ trả cho anh ta." Quý Thính dặn dò.

Thân Đồ Xuyên mím môi: "Không cần, anh nói anh ta trừ tiền lương của anh." Đã cho Quý Thính, Thân Đồ Xuyên không muốn lấy lại gì.

"Vậy cho tới khi nào mới đủ," Quý Thính dở khóc dở cười, "Phỏng chừng anh ta cũng đã bán rẻ, xem như chúng ta đã chiếm tiện nghi, sao có thể khất nợ!"

"Tiền lương anh có dư!" Thân Đồ Xuyên không thích cô quá coi thường mình, anh nói.

Quý Thính sửng sốt một chút: "Anh đi làm có một tháng, sao lại được dư?"

"Làm được một hạng mục cho công ty, trích phần trăm được mấy trăm vạn, cho nên dư." Thân Đồ Xuyên liếc cô một cái, muốn xem thái độ cô như thế.

Quý Thính ngồi yên nửa ngày, cẩn thận hỏi: "Mấy trăm vạn, anh xác định sao, không phải là em nghe lầm chứ? Anh làm gì có thể một lần kiếm được nhiều tiền như vậy, không phải là làm việc gì trái pháp luật đi?"

Cô có điểm không yên tâm, Thân Đồ Xuyên tuy rằng đầu óc thông minh, nhưng mà biết quá ít giao tế, cô sợ anh sẽ bị lừa, bị người lừa gạt làm chuyện trái pháp luật.

"Không có, chỉ là hạng mục công ty bình thường." Thân Đồ Xuyên nhìn chằm chằm phía trước.

Quý Thính nhíu mày: "Cái gì hạng mục, nói cho em nghe đi."

Thân Đồ Xuyên môi giật giật, trong chốc lát nói không nên lời. Mấy năm nay anh ngoại trừ hạng mục đặc biệt cùng tài chính lưu động, những chuyện khác đều do Chu Tiền quyết định, trong giây lát làm sao nhớ ra được một hạng mục nhỏ nào chia phần trăm chỉ có mấy trăm vạn để nói ra cho cô nghe.

Quý Thính thấy anh không nói lời nào, trên mặt lo lắng càng sâu: "Anh không phải là bị lừa đi, ngày mai em đi theo anh đến công ty nhìn xem."

"Không có gì hay," cô còn chưa nói cái gì, Thân Đồ Xuyên đã chột dạ, ra vẻ lạnh nhạt liếc cô một cái, "Em không tin anh, ngày mai anh đem giấy tờ hạng mục về cho em xem, hiện tại anh không muốn nói đến công việc."

Không thể để cô ấy đi lên tổng công ty, lúc trước anh không quản trực tiếp, cho nên đại đa số người chỉ biết có một ông chủ ở phía sau mà không biết anh là ai, nhưng gần đây do quá nhàm chán anh hay thường xuyên đi công ty, rất nhiều giám đốc đã biết mặt, Quý Thính mà đi, vạn nhất lòi ra thì làm sao.

Nghĩ như vậy, biểu tình Thân Đồ Xuyên càng thêm trầm thấp, kiên quyết không thể để cô đi theo lên tổng công ty.

Quả nhiên, Quý Thính vừa thấy bộ dáng ủy khuất của anh đã vội mở miệng dỗ dành: "Tin tưởng tin tưởng, anh lợi hại như vậy, Cố Trị hiện giờ còn vì anh nửa chết nửa sống kìa, cái hạng mục gì làm sao có thể làm khó anh, em tin anh."

"Thôi bỏ đi, em chính là không tin tưởng anh." Thân Đồ Xuyên thích cô khẩn trương cho mình, vốn dĩ chỉ vì tránh đi mới giả vờ tức giận, kết quả lúc này lại có điểm nghiện rồi.

Quý Thính bất đắc dĩ: "Em tin anh, chỉ là trong lúc nhất thời có điểm kinh ngạc nên biểu lộ hơi quá, anh đừng giận em được không?"

Thân Đồ Xuyên hừ lạnh một tiếng.

Quý Thính còn muốn nói cái gì, nhưng thấy anh lái xe không quá thuần thục, nghĩ nghĩ lại không nói tiếp, sợ làm anh phân tâm, chờ về đến nhà hai người xuống xe, cô mới nhảy nhót đi dắt tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!