"Vậy thì đúng rồi, không có việc gì không cần nói dối, liếc mắt một cái là nhìn thấy anh nói dối, không thể nói lung tung như vậy, bằng không em sẽ giận." Quý Thính thở ra, "Em sẽ tìm một công việc gần nhà, loại công việc đi làm tan tầm đúng giờ, tiền lương thấp thì thấp, có thể duy trì sinh hoạt cơ bản, có thể ở nhiều với anh là được, anh cảm thấy thế nào?"
"Em quyết định vậy?" Thân Đồ Xuyên hỏi lại.
Quý Thính gật gật đầu: "Phải, em muốn đi làm."
"Được, anh nói Chu Tiền sắp xếp." Chu Tiền là người cho bọn họ thuê phòng.
Quý Thính thấy anh muốn gọi điện thoại, khóe miệng trừu trừu: "Tự em có thể tìm, anh không cần phiền người khác, chúng ta đã chiếm tiện nghi rất nhiều của người ta."
Nói còn chưa dứt lời, Thân Đồ Xuyên cũng đã phát xong tin nhắn, ngẩng đầu nhìn cô nói, "Chu Tiền nói em ngày mai đi làm, anh sẽ đưa em địa chỉ."
... Luận tốc độ, ai cũng không bằng vị này!
Công việc của Quý Thính cứ như vậy mơ màng hồ đồ mà quyết định ra, là đi làm việc cho một công ty con của Chu Tiền, sáng hôm sau liền đi ngay.
Quý Thính đến văn phòng, nghe tổ trưởng giới thiệu công việc chợt cảm thấy hoảng hốt, cảm giác như mình trở về thế giới trước, không khỏi bi thảm.
Đây là chuyện gì, thế giới trước phải dưỡng nam phụ, thế giới này vẫn phải nuôi nam phụ, người khác xuyên qua là đi lên đỉnh cao nhân sinh, chỉ có cô một người làm đủ loại công việc.
Cũng may công việc nơi này khác so với thế giới trước, thật nhẹ nhàng, mỗi ngày việc cô phải làm cũng chỉ là làm ký lục cho hội nghị gì đó, nếu trong ngày không có hội nghị thì cũng có thể trực tiếp không cần đi.
Nghe công tác như vậy, Quý Thính có chút kinh ngạc, "Tổ tưởng, cô xác định như vậy sao?"
"Phải, Chu tổng nói nhà cô tình huống đặc thù, không cần an bài nhiều công việc cho cô," tổ trưởng vuốt vuốt mái tóc dài, ôn nhu nói, "Cô lượng sức mà làm, nếu cảm thấy mệt mỏi có thể giao cho đồng nghiệp khác."
Quý Thính "Được." Đây là cảm giác có người che chở nha, vừa mất mặt lại sảng khoái, là như thế nào?
"Đi thôi, tôi dẫn cô đi giới thiệu cho mọi người." Tổ trưởng cười cười, đi trước dẫn đường, Quý Thính đi theo sau. Tới văn phòng, tổ trưởng vỗ tay một chút, lôi kéo mọi người chú ý, "Giới thiệu với mọi người một chút, đây là Quý Thính, về sau chúng ta là đồng nghiệp, mọi người chào hỏi nhau một chút."
Các đồng nghiệp nhìn về phía Quý Thính, Quý Thính giới thiệu đơn giản về mình một chút, một đám người cũng chào hỏi, trừ bỏ mấy người đàn ông còn tương đối nhiệt tình, những người khác thái độ thật tản mạn.
Quý Thính cũng không ngại, tìm được chỗ ngồi của mình liền bắt đầu thu thập đồ vật. Cô gái ngồi bên cạnh nhìn cô một cái, sau một lúc dựa đến bên cạnh Quý Thính, thấp giọng hỏi: "Gần đây không thấy công ty có thông báo tuyển người, cô là qua đường nào mà vào công ty?"
Đây là hỏi cô có hậu trường hay không, Quý Thính không muốn gây phiền toái cho Chu Tiền, cô hơi hơi mỉm cười, nói: "Chỉ là nộp đơn cầu may, không nghĩ tới liền được nhận."
"À." Nghe được như vậy, cô gái như suy nghĩ gì gật gật đầu, cười cười rồi quay trở lại chỗ mình làm việc, nhìn dáng vẻ đã không có hứng thú muốn bắt chuyện tiếp.
Quý Thính nhún vai, mở máy tính ra tìm những thông tin hội nghị trước đây, bắt đầu xem xét công việc, mãi cho đến tan tầm cũng không có người khác đến tìm cô nói chuyện.
Đến thời gian tan làm, Quý Thính vừa mới thu thập xong đồ vật chuẩn bị trở về, một đồng nghiệp nam đứng dậy kêu gọi: "Thật vất vả văn phòng mới có người mới, chúng ta cùng nhau ra ngoài tụ họp ăn uống đi!"
Anh ta vừa nói ra, các nam đồng nghiệp liền nhiệt tình hưởng ứng ngay, nhưng đồng nghiệp nữ lại thật miễn cưỡng, cô gái ngồi cạnh Quý Thính càng trực tiếp: "Lúc trước tôi vào công ty ngày đầu tiên có thấy các người muốn liên hoan gì đâu!"
"Lúc đó không phải thật bận rộn hay sao, hiện tại vừa vặn là mùa ế hàng." Đồng nghiệp nam kia cười hì hì.
Cô gái "xì" một tiếng: "Thôi đi, còn không phải thấy sắc nảy lòng tham, thế nào, thấy đồng nghiệp mới xinh đẹp thì động tâm tư sao?"
"Đừng nói bừa, tôi là loại người này sao!" Đồng nghiệp nam phủi sạch, nhưng trên mặt vẫn cười tươi, hiển nhiên đối với chuyện vui đùa này thật thích.
Những người khác thấy thế cũng ồn ào theo, Quý Thính nhíu mày một chút, ôn hòa nói: "Thật ngại quá, nhà tôi có chút việc, không thể đi liên hoan."
Cô vừa nói ra, không khí náo nhiệt trong văn phòng tức khắc tan hơn một nửa, có người đánh đánh vào vài đồng nghiệp nam kia: "Thấy không, người ta căn bản là chướng mắt cậu, còn ở đó mà tự mình đa tình."
Quý Thính Thính nghe người này chụp cho mình cái mũ không thân thiện gì, tâm tình cô tức khắc bực bội lên, nhưng cũng chỉ cười cười gật gật đầu, xách túi rời đi.
Cô đi ra khỏi văn phòng, mơ hồ nghe được có người "xì" một tiếng: "Giả thanh cao!"
Những lời này hiển nhiên là cố ý để cô nghe được, nhưng Quý Thính không để ý mà đi thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!