Chương 32: TG 2: Thiếu gia hào môn ốm yếu (6)

Thân Đồ Xuyên học hư, bắt đầu không giống như trước mà mỗi khi nghĩ muốn cái gì đều áp dụng phương thức cường thủ hào đoạt, lại khéo đưa đẩy lão luyện, từng chút từng chút ăn mòn vào điểm mấu chốt, Quý Thính gần đây vì vậy tâm thần và thể xác đều thật mệt mỏi.

Lại một lần, sau khi bị anh đổi biện pháp chiếm tiện nghi, Quý Thính tịch thu quyển "Đồ vật phụ nữ thích nhất trên thế giới này", không cho anh xem tiếp loại đồ vật loạn nháo này nữa.

Nhưng mà không cho Thân Đồ Xuyên xem, sau khi tịch thu không lâu, Quý Thính nhịn không được mở ra nhìn nhìn, sau đó mười phút mặt vô biểu tình gấp sách lại.

Chỉ xem vài trang, gì mà kim cương hoa hồng hôn môi lời âu yếm, cô hối hận vì sao không tịch thu sớm hơn, như vậy Thân Đồ Xuyên sẽ không thay đổi đến kỳ kỳ quái quái.

"Tiểu Thính, em thích cái này sao? Anh mua cho em." Thân Đồ Xuyên đưa ra trước mặt cô.

Quý Thính nhìn đến kim cương to như cái trứng chim, trầm mặc một cái, chớp mắt kiên định, mở miệng: "Không cần."

"Khó coi?" Thân Đồ Xuyên nhíu mày.

Quý Thính nghiêng nghiêng liếc anh một cái: "Thiếu gia, anh tốt xấu cũng là thiên tài chỉ số thông minh cao, vì sao lại tin mấy quyển sách xuẩn ngốc này?"

"Bởi vì em không nói cho anh nên làm thế nào, anh chỉ có thể tham khảo sách," Thân Đồ Xuyên cầm trở về, lật vài trang lại cho cô xem, "Cái này đẹp sao?"

Quý Thính còn ở bởi vì nửa câu trước của anh mà ngây người, nghe vậy theo bản năng nhìn qua, kết quả vừa xem lại sửng sốt. Quá xinh đẹp, cô chưa từng thấy qua vòng cổ xinh đẹp như vậy, viên hồng bảo thạch nhan sắc rực rỡ hình dạng hoàn mỹ, quả thật quá đẹp, lại nhìn giá, phải, quả nhiên cũng rất đẹp.

"...... Thiếu gia, tôi cảm thấy chúng ta về sau vẫn không cần chú ý tới loại đồ vật không xứng với tự thân tài lực này, có bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, xem những thứ này, về sau rất khó có cảm giác hạnh phúc." Quý Thính gian nan dời tầm mắt ra khỏi hình chiếc vòng cổ.

Tuy rằng từ khi biết tác giả có ẩn ý phía sau cốt truyện, Quý Thính cảm thấy người đọc tựa hồ nghĩ sai về nam chủ và nam phụ, quan hệ giữa hai người kia càng lúc càng mê loạn khó biết là như thế nào.

Nhưng mặc kệ ai là nam chủ, tóm lại cuối cùng người được gia sản là Cố Trị, Thân Đồ Xuyên cho dù có năng lực, rời khỏi Thân Đồ gia mới có sản nghiệp tính ra cũng sẽ không quá cao, nếu muốn cái vòng cổ như thế này cũng phải tám tới mười năm.

Thân Đồ Xuyên như suy tư gì liếc cô một cái, cúi đầu bắt đầu xem điện thoại. Quý Thính nhíu mày: "Thiếu gia, anh nghe được tôi nói chuyện sao?"

"Ừ, nghe được." Thân Đồ Xuyên chậm rãi trả lời.

Quý Thính đối với loại thái độ nghe lời này của anh thì vừa vui mừng lại đau đầu, vui mừng chính là anh rốt cuộc có thể giống người bình thường nói chuyện hiểu nhau, đau đầu chính là loại trạng thái hiểu nhau này thế nhưng công lao lại đến từ quyển sách tào lao kia.

Thân Đồ Xuyên phát xong tin nhắn thì buông điện thoại xuống, giương mắt nhìn Quý Thính: "Thật đói."

"...... Lúc này mới 10 giờ, chúng ta không phải mới vừa ăn bữa sáng sao?" Quý Thính nghi hoặc.

Thân Đồ Xuyên đôi mắt giật giật, duỗi tay đem người ôm vào trong lòng ngực, không đợi cô phản ứng lại, hít trên người cô một cái, sau đó nhanh buông cô ra: "No rồi, quả nhiên tú sắc khả xan."

*Tú sắc khả xan: ý chỉ một người có tư sắc mỹ lệ mê người. Sắc đẹp thay được cho cơm.

"......" Quý Thính thật muốn đem đi đốt quyển "Đồ vật phụ nữ thích nhất thế giới", xem xem, đem một người bệnh biến thành cái giống loại kỳ quái gì!

Trong lúc không khí hai người ở chung thật không tồi, không khí toàn bộ Thân Đồ gia lại trở nên kỳ quái, mọi người đều cẩn thận, không khí có chút căng thẳng nhưng mặt ngoài ai cũng đều ra vẻ bình tĩnh. Cho đến một ngày, Thân Đồ Sơn vì một chuyện nhỏ la mắng Cố Trị, mà Cố Trị thái độ khác thường bắt đầu tranh luận, không khí bình tĩnh trong nhà hoàn toàn bị đánh vỡ.

Tin đồn nhảm nhí từ từ lan ra, tất cả đều nói phụ tử náo loạn mâu thuẫn, rất có thể quan hệ đã tan vỡ, tóm lại tin tức truyền khắp nơi, mà Thân Đồ Xuyên lúc này đã "bệnh" đến mình hạc xác ve, tựa hồ sinh mệnh đã tới thời kỳ cuối.

Tiên sinh và thiếu gia Cố Trị cãi nhau, thiếu gia lại sắp chết, toàn bộ Thân Đồ gia giống như lung lay sắp đổ, tuy rằng đa số người không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng ai nấy cũng đều cảm thấy bất an, trong lúc nhất thời quan hệ ở Thân Đồ gia ngược lại lại tốt lên.

Quý Thính vì hỏi thăm tình huống Thân Đồ gia, gần đây vẫn luôn đi phòng bếp lấy cơm, chính là để nghe lén một hai câu. Trong khoảng thời gian này mọi người đều vô tâm tư làm ra vẻ khi dễ, ngẫu nhiên cũng sẽ có người nói vài câu với cô.

Lại một lần đi lấy cơm trưa, Quý Thính đi tới phòng bếp liền nhìn thấy vài người ghé vào nhau nói thầm cái gì, cô ra vẻ không có việc gì đi lướt qua, không khí an tĩnh một giây, sau đó những người này lại bắt đầu thảo luận tiếp, giống như không phòng bị gì Quý Thính.

"Có nghe nói không? Thiếu gia Cố Trị muốn mở đại hội cổ đông, muốn hạ bệ tiên sinh." Một cô gái trẻ nói.

"Sao có thể, trước không nói thiếu gia Cố Trị ngày thường có bao nhiêu hiếu thuận, nói đến loại sự tình này, cô chỉ là người hầu trong nhà sao lại biết được?" Người lớn tuổi hơn lập tức tỏ vẻ hoài nghi.

Cô gái trẻ không phục: "Chị đừng có không tin, đây là bạn trai nói cho tôi biết."

"Cô ấy nói chắc là thật, chị đã quên bạn trai cô ấy là thư ký riêng của thiếu gia Cố Trị?" Một người khác nhắc nhở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!