Chương 31: TG 2: Thiếu gia hào môn ốm yếu (5)

Cô liền nói, người này sáng sớm nghĩ như thế nào mà đi xem loại sách này, thì ra là chuẩn bị thay đổi sách lược.

Quý Thính khóe miệng trừu trừu, trầm mặc một chút, thở dài: "Thiếu gia, chút tiền ấy anh giữ lại để mình tiêu xài đi, không cần mua đồ cho tôi... Còn chuyện chúng ta nói lúc trước, tôi cảm thấy có thể dừng ở đây, anh không phải loại người tôi thích, nếu anh lại rối rắm chuyện này, tôi sẽ phải từ chức."

Anh ấy ăn uống đều ở trong nhà, cơ hồ không ra khỏi cửa, trong nhà cũng chưa từng cho anh sinh hoạt phí, hiện tại chút tiền anh có phỏng chừng là mẹ anh trước khi qua đời để lại. Nếu cô thật không tính toán có gì với anh thì thật không nên muốn đồ của anh... À, mười vạn lúc trước là không tính, đó chỉ là thuần túy mua đồ ăn.

"Đi ra ngoài." Thân Đồ Xuyên vừa nghe cô lại đề cập từ chức, mặt lập tức trễ xuống.

Quý Thính liếc anh một cái, cố ý dùng thanh âm anh có thể nghe được "nhỏ giọng" lải nhải: "Xem đi xem đi, cứ như vậy ai mà thích cho được."

Vừa dứt lời, góc mắt thoáng thấy anh cầm cái gối lên, Quý Thính liền lao nhanh chạy ra, trong nháy mắt cửa đóng lại, nghe được trên cửa phát ra một tiếng vang nhỏ, vừa nghe liền biết là gối đầu đụng vào.

Quý Thính "chậc" một tiếng, xoay người xuống lầu.

Có lẽ là sợ cô từ chức, Thân Đồ Xuyên quả nhiên không hề đề cập đến chuyện mua kim cương cho cô, hai người lại khôi phục sinh hoạt như trước kia... Nhưng tựa hồ lại có chút không giống.

Một lần nọ cơm nước xong, Quý Thính vẻ mặt hoài nghi nhìn anh: "Thiếu gia anh nói gì?"

Thân Đồ Xuyên đứng ở cửa phòng bếp, lạnh lạnh liếc một cái: "Tôi rửa chén."

"Không, không cần đi." Quý Thính đều bị dọa đến nói lắp, vừa thấy anh ta đọc sách, đúng, còn cầm cái quyển sách kỳ kỳ quái quái kia........ Từ khi người này nói với mình câu trở thành người phụ nữ của anh ta, giống như đầu óc anh ta trở nên không tốt, hoặc là đầu óc vẫn không tốt, chẳng qua lúc trước không bị bại lộ. Quý Thính tưởng tượng đến nam phụ xuẩn manh này muốn đấu với nam chủ lòng dạ hiểm độc, cô tức khắc thật hậm hực.

Thân Đồ Xuyên không kiên nhẫn: "Đi ra ngoài."

"Tốt." Nếu anh nguyện ý hỗ trợ, vậy cô cũng không cần thiết cự tuyệt, dựa theo xu thế này, tính ra nếu anh ta không bị Cố Trị độc chết cũng sớm muộn gì có một ngày sẽ bị đuổi ra ngoài, hiện tại học thêm chút kỹ năng cũng tốt, tương lai có một ngày còn có thể tự lực cánh sinh.

Khó có được không cần rửa chén, cô đi đến sô pha phòng khách nằm xuống, đang chuẩn bị lấy bao khoai lát ra ăn, liền nghe được trong phòng bếp một trận loảng xoảng.

Quý Thính: "......"

Mười giây đồng hồ sau, Thân Đồ Xuyên từ phòng bếp ra tới, mặt vô biểu tình: "Nhớ mua chén mới."

"...... Được."

Nhưng mà một lần thất bại không thể ngăn cản Thân Đồ Xuyên, anh bắt đầu nếm thử làm việc khác, làm cỏ quét nhà lau bàn ghế, mỗi lần đều khiến mọi thứ thành một mảnh hỗn độn. Quý Thính mỗi lần phải tốn gấp đôi thời gian xửa lý, hơn nữa còn phải đi ứng phó Cố Trị, có thể nói là thể xác và tinh thần đều mệt.

Lại một lần Thân Đồ Xuyên thử dọn sàn nhà, kết quả nước đổ ra sàn nhà lại không lau, Quý Thính vẻ mặt mỏi mệt: "Thiếu gia, anh không làm chuyện này có được không?"

Thân Đồ Xuyên sắc mặt khó coi: "Cô cảm thấy tôi làm không được?"

"...... Như vầy chỗ nào nhìn được rồi?" Quý Thính một tay đấm cái eo già, vừa đỡ cây lau nhà, nhìn sàn nhà ướt dầm dề trước mặt, vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

Thân Đồ Xuyên mím môi, áp khí thấp xuống.

Quý Thính cảm thấy cũng không thể quá chèn ép anh, nghĩ nghĩ mở miệng: "Thiếu gia, kỳ thật thiên phú mỗi người đều không quá giống nhau, như tôi đầu óc ngu ngốc chỉ có thể làm việc nhà, anh không giống vậy nha, anh đầu óc thông minh có thể làm chuyện khác, không bằng chúng ta trước hết nghĩ xem, anh am hiểu làm chuyện gì?"

Cũng là thời điểm tìm chuyện anh ta yêu thích, dẫn đường anh đi theo hướng người bình thường sinh hoạt.

Thân Đồ Xuyên trầm ngâm một lát: "Tôi chỉ biết làm buôn bán."

"......" Ngài cửa lớn không ra cửa nhỏ không bán, sẽ làm buôn bán gì?

Bất quá lời này Quý Thính không dám nói, nghĩ nghĩ ôn nhu cổ vũ: "Vậy thật tốt nha, không bằng hướng tới phương hướng này tìm chuyện làm, như đầu tư gì đó... Nhưng một lần không cần đầu tư quá nhiều, nên cẩn thận một chút."

Quý Thính quá sợ anh sẽ lỗ sạch vốn.

Thân Đồ Xuyên như suy tư gì: "Kiếm lời cho cô?"

"Được nha, anh nhất định có thể thành công." Quý Thính thuận miệng có lệ, cũng không cảm thấy anh sẽ kiếm được cái gì tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!