Chương 3: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (2)

Quý Thính đầu óc trống rỗng, trong chớp mắt cô trấn định lại, giúp cậu kéo kéo lưng quần lên phía trên, ra vẻ như đang giúp cậu thay quần áo: "Không được cậu cho phép đã giúp cậu thay quần áo, xin lỗi!"

Thân Đồ Xuyên giống như một con thú nhỏ bị thương, yên lặng nắm lưng quần mình nhìn chằm chằm Quý Thính, đầy vẻ đề phòng. Rốt cuộc vẫn còn là một thiếu niên, chưa trưởng thành lại có tâm cơ thâm trầm đại ác, hận ý đối với thế giới này cậu không hề có ý che dấu.

Bất quá có biểu lộ ra ngoài đã là rất tốt, so với trước kia ở ngõ nhỏ tràn ngập bộ dáng đầy tử khí. Quý Thính làm bộ như chính mình cái gì cũng không thấy, giúp cậu từng tí từng tí, ôn hòa: "Cái này là dịch dinh dưỡng, tốt cho cơ thể của cậu, tôi vừa rồi cũng có mua cháo thịt nạc, cậu ăn một chút đi."

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn cô, rõ ràng cảm giác được cơ thể mình đã được rửa sạch sẽ, cũng đã thay quần áo mới. Vải mới mềm mại chạm vào cơ thể thanh tân, trong nháy mắt cậu có loại cảm giác như được sống lại. Lần đầu tiên cậu nhìn đến cô gái trước mặt, ánh mắt dừng trên khuôn mặt minh diễm sạch sẽ một lát, rồi đột nhiên rút đi kim châm trên mu bàn tay.

Quý Thính hoảng sợ, vội vàng đè tay cậu lại, thiếu niên thân thể còn suy yếu ánh mắt trong nháy mắt hung ác lên.

"Tôi sẽ không tổn thương cậu, nếu cậu không thích tôi sẽ nhờ y tá tới giúp cậu rút ra, nhưng cậu không thể tự mình rút, biết không?" Quý Thính nhỏ giọng thương lương với cậu, đôi tay chân thật lại đáng tin ấn lên người cậu.

Thân Đồ Xuyên giãy giụa hai cái nhưng mau chóng bị kiệt sức không còn lực, chỉ có đôi mắt còn gắt gao nhìn chằm chằm Quý Thính, hiển nhiên biểu lộ sự chán ghét người xa lạ này quản đến việc của mình.

Quý Thính cũng không để ý bị cậu nhìn chằm chằm như vậy, ngược lại cô cười tủm tỉm đối diện với cô. Đôi mắt Thân Đồ Xuyên có chút nội liễm, khóe mắt hơi hơi nhọn, nhìn ra rất có khí thế, tuy rằng hiện tại còn chưa hoàn toàn nảy nở nhưng cũng có thể nghĩ đến mười năm sau khi hắn hắc hóa sẽ trở thành phong tư yểu điệu như thế nào.

Tiểu bằng hữu đẹp như vậy, vận mệnh lại nhấp nhô như vậy, Quý Thính lý giải được oán niệm của người đọc là từ đâu mà tới.

Đang lúc Quý Thính thất thần ngoài cửa có tiếng gõ cửa, cô trả lời, sau đó đã ngửi được mùi hương của cháo, là cơm hộp cô đặt đã được giao đến. Cháo được người giao để lên trên bàn, Quý Thính đang muốn đi lấy, đột nhiên chú ý tới ánh mắt Thân Đồ Xuyên, cô lập tức không đứng dậy mà một bàn tay ấn cổ tay của cậu, một bàn tay bấm vào nút đèn gọi người.

Thân Đồ Xuyên bị Quý Thính nhìn thấu, ánh mắt lạnh thêm một phần, cậu đơn giản nhắm mắt lại không nhìn cô nữa. Mắt không thấy tâm không phiền.

Y tá đến thật mau, nghe được bọn họ muốn lấy ra kim châm từ bình dinh dưỡng thì không quá tán đồng, nhưng do bọn họ kiên trì đành phải giúp hỗ trợ rút kim ra.

Rút kim ra xong, Quý Thính mới buông tay cậu, quay đầu lại mở hộp cháo ra, dùng muỗng quấy nhẹ cho cháo nguội. Quý Thính vừa quấy cháo vừa nhìn chằm chằm Thân Đồ Xuyên, thấy cậu giống như quyết tâm không phản ứng đến mình, cô liền yên lặng đem cháo tới gần cậu một chút, còn cố ý hướng tới hướng của cậu mà quạt gió thổi hơi.

Ma quỷ cũng có bản năng ăn uống, huống chi cậu chỉ là một thiếu niên, Quý Thính nhìn thấy rõ ràng yết hầu cậu giật giật, đáy mắt cô không nhịn được hiện lên một tia ý cười. Cậu hẳn là đã đói đến cực hạn, nếu không cũng sẽ không vì bảo vệ một miếng bánh mà đến muốn bỏ mạng.

Trong nguyên văn đoạn tình tiết này là thời gian Thân Đồ Xuyên bị dày vò nhất trong cuộc đời, nghĩ đến anh em phản bội, chân trái bị phế, sở hữu tích tụ chẳng còn gì, còn tốn tiền thuốc men, đói bụng đã vài ngày, sau rốt cuộc bỏ xuống tôn nghiêm mà đi nhặt chai nước phế liệu, cuối cùng bán được mớ phế phẩm kia mà mua một cái bánh.

Mà cái bánh kia, lúc này bị ném ở đống rác trong hẻm nhỏ.

Ngoài phòng bệnh, tầng mây dày nặng đột nhiên truyền đến một tiếng sấm vang, mưa to rốt cuộc đã tới. Quý Thính thử thử độ ấm của cháo, xác định đã có thể ăn, cô không đùa cậu nữa, múc một muỗng đưa đến bên môi người thiếu niên.

"Ăn chút đi, tôi đã đánh mất cái bánh của cậu, cái này là bồi thường lại." Lúc đút cháo, Quý Thính không quên đến lòng tự trọng của thiếu niên, nhưng mà cậu nhắm chặt môi, chẳng sợ trong cổ họng không khống chế được bản năng, nuốt một cái, cũng nhất định không chịu ăn dù một ngụm.

Quý Thính cũng không rút muỗng về mà kiên định đặt bên môi cậu, chỉ chốc lát sau, thiếu niên cố chấp giả bộ ngủ rốt cuộc không kiên nhẫn mở mắt, nói câu đầu tiên với cô: "Cút!"

Tuy rằng chỉ có một từ nhưng so với trước kia trầm mặc thật quá tốt. Nụ cười trên mặt Quý Thính càng rạng rỡ: "Ăn chút đi, không thì cháo mau lạnh."

"Tôi bảo cô cút đi." Thân Đồ Xuyên bị cô kích đến giọng khàn khàn, có ý như muốn liều mạng với cô.

Nếu là trong thế giới hiện thực, cậu nhỏ nào dám đối xử với cô như vậy, phỏng chừng Quý Thính đã đá người xuống đất. Đáng tiếc đối diện với cô hiện tại là đối tượng công lược, nếu tùy tâm giáo huấn, chỉ sợ đời này cô không được quay về nhà.

Trong lòng Quý Thính hít sâu mấy cái để bình phục cảm xúc, nụ cười trên mặt bất biến: "Được, tôi có thể đi, nhưng cậu phải ăn cháo trước đã, nếu không tôi sẽ không đi."

Cô nói xong thì đem cháo đặt ở chỗ Thân Đồ Xuyên có thể lấy được, chính mình thối lui đến ven tường, dựa vào tường nhàn tản khoanh tay đứng nhìn cậu, quyết tâm rõ ràng cho thấy cậu không ăn thì mình không rời đi.

Đáy mắt Thân Đồ Xuyên hiện lên một tia chán ghét, phản ứng đầu tiên chính là đánh đổ chén cháo, nhưng lúc này cậu chẳng những không có sức lực, mà khi ánh mắt dừng ở giọt dầu điểm điểm, cùng hành lá và rau thơm, cùng thịt nạc điểm xuyết trong chén cháo, thân thể đói mềm làm cậu không thể làm ra việc lãng phí.

"Ăn đi, cậu ăn xong tôi lập tức đi." Quý Thính bổ sung một câu.

Thân Đồ Xuyên âm trầm nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng bưng cháo lên, tuy rằng cháo này ăn vào cảm thấy thật khuất nhục, nhưng khi muỗng cháo ấm áp tiến vào thực quản, động tác của cậu thật không tiền đồ mà bất giác nhanh hơn. Quý Thính thấy cậu rốt cuộc chịu ăn, nhẹ nhàng thở ra đồng thời lập tức xoay người đi ra ngoài, thứ nhất là làm theo lời hứa, thứ hai là đi tìm bác sĩ hỏi một chút chuyện chân giả.

Tuy rằng chuyện chân trái cậu bị cắt đã thành kết cục đã định, Quý Thính vẫn muốn tận lực làm cho cậu có một nhân sinh đàng hoàng, trong đó việc có chân giả là không thể thiếu.

Cô đi đến khoa hồi phục hỏi thăm, nghe bác sĩ tư vấn đến được kết luận là, càng quý càng tốt. Trước mắt thích hợp với người trẻ tuổi như Thân Đồ Xuyên là một loại tay chân giả vừa mới được phát triển giới thiệu ở trong nước, trọng lượng nhẹ, khớp xương linh hoạt, tuy rằng không thể so với người bình thường nhưng khả năng giống như bình thường là lớn nhất.

Mà giá cũng khá đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!