Quý Thính nhìn gối đầu dính đất trên cỏ, bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, nhặt gối lên đi giặt.
Chờ đến khi tẩy xong đống quần áo, chăn và khăn trải giường đều đã khô, mùi chanh hương bột giặt hòa vào hương vị ánh mặt trời thật dễ ngửi.
Quý Thính giũ chăn đã phơi đến thơm tho mềm mại, khiêng chăn hướng lên trên lầu. Đi ngang qua phòng khách đụng phải đám đồ vật để loạn trên sàn thiếu chút nữa bị té ngã, cô âm thầm thề nhất định phải thu dọn phòng khách cho thật gọn gàng.
Nhưng không phải làm hôm nay, hiện tại cô đã mệt chết, chỉ có thể để tới ngày mai. Nghĩ như vậy, Quý Thính khiêng chăn tới phòng ngủ Thân Đồ Xuyên, phòng ngủ đã được thoáng gió, mùi mốc ban đầu hoàn toàn không còn, trong phòng không khí đều là thanh thanh sảng sảng.
Quý Thính ném chăn lên trên giường, đi thẳng đến trước mặt Thân Đồ Xuyên đang đọc sách, vẻ mặt cảm kích nói lời cảm tạ: "Cảm ơn thiếu gia giúp tôi nói chuyện, anh thật là người tốt."
Thân Đồ Xuyên lớn như vậy, còn chưa từng nghe qua người khác khen anh là người tốt, cổ quái nhìn về phía Quý Thính, nhìn đến vẻ mặt lấy lòng của cô, phun trào: "Lúc này lại tới nói chuyện với tôi?"
Anh là so đo vừa rồi cô làm lơ mình.
Quý Thính cười hắc hắc, co quắp sờ sờ mũi: "Vừa rồi là tôi cảm thấy chính mình tùy thời sẽ bị đuổi đi, sợ không kịp thời gian không thể làm xong công việc cho nên mới không nói chuyện với anh, anh đừng giận tôi."
Thân Đồ Xuyên mặt vô biểu tình không nói lời nào, Quý Thính biết người này lòng dạ hẹp hòi, còn đang giận dỗi, sợ anh đột nhiên muốn trả thù, cô vội nói sang chuyện khác: "A, anh thật là lợi hại, tất cả sách này đều là tiếng Anh, tôi xem chừng chỉ hiểu được một phần nhỏ, vẫn là thiếu gia lợi hại, không chuyện gì có thể làm khó được anh."
"Cô một chữ cũng xem không hiểu." Thân Đồ Xuyên thờ ơ với Quý Thính nịnh nọt.
Quý Thính chớp mắt một chút: "Vì sao, tôi tốt xấu gì cũng là tốt nghiệp khoa chính quy, một ít câu đơn giản vẫn là có thể hiểu."
Thân Đồ Xuyên đạm mạc nhìn về phía Quý Thính: "Bởi vì đây là tiếng Đức."
Không khí đột nhiên xấu hổ.
Sau một lúc lâu, Quý Thính khụ một tiếng: "...... Anh chậm rãi xem đi, tôi đi trải giường chiếu." Nói xong liền làm bộ không nghe được tiếng cười nhạo của Thân Đồ Xuyên, vẻ mặt trấn định xoay người đi trải giường chiếu.
Hai người một làm việc một đọc sách, trong phòng an tĩnh lại. Thân Đồ Xuyên không biết vì sao xem không vào, dứt khoát để sách sang một bên, lãnh đạm nhìn cô gái đang bận rộn trải giường.
Cô đưa lưng về phía anh, đang hự hự chiến đấu với chăn và khăn trải giường, lúc cô nửa quỳ trên giường, cúi người sửa sang lại vỏ chăn, áo sơ mi và váy hơi căng phác họa ra đầy đủ thân hình hoàn mỹ của cô. Trước giờ Thân Đồ Xuyên còn chưa gặp được người hầu nào có thể mặc đồng phục lại có thể nhìn thướt tha đến như vậy.
Đương nhiên, cũng có thể lúc trước anh căn bản không để ý qua.
Thân Đồ Xuyên xuy một tiếng, nhắm mắt lại, dần dần thật là có chút buồn ngủ. Lúc anh sắp ngủ, bên tai có một thanh âm nho nhỏ không ngừng quấy rầy, anh nhăn mặt lại mở to mắt, đáy mắt mang theo chút thô bạo cùng bực bội.
Quý Thính không bị ánh mắt của anh dọa mà lui, thấy Thân Đồ Xuyên tỉnh lại, cẩn thận nói: "Thiếu gia, giường đã trải xong, anh đi qua ngủ đi."
Thân Đồ Xuyên lẳng lặng nhìn cô chằm chằm, cũng không có ý tứ muốn động lên, Quý Thính đành phải tiếp tục khuyên: "Anh ngủ như vậy sẽ lại sinh bệnh, vẫn nên lên giường ngủ đi."
Thân Đồ Xuyên cảm thấy cô thực phiền, nhưng chính mình cũng xác thật mệt nhọc, không màng phản ứng đến Quý Thính, cố lết đến mép giường nằm lăn xuống. Quý Thính thấy thế nhẹ nhàng thở ra, nhẹ nhàng đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Cô vừa đi, Thân Đồ Xuyên vốn đang mệt mỏi ngược lại trở nên không còn buồn ngủ, mặt không bình tĩnh nằm trên giường, chóp mũi tràn đầy mùi ánh nắng mặt trời. Không biết đã bao lâu anh không ngủ được dưới chăn thơm như thế này.
Bên này Quý Thính đi xuống lầu, thu quần áo vào trong rồi trở về phòng nghỉ ngơi, nằm một hồi mới tới việc gì cũng đã làm nhưng lại chưa dọn sạch chăn cho mình........ Quá mệt mỏi, không nghĩ động. Cô bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, thế nhưng có chút hoài niệm thế giới trước, ít nhất ở bên kia không cần làm việc như con bò già!
Lần sau, lần sau nhất định nhất định phải xuyên vào một cái thân phận vô địch tôn quý! Quý Thính thiếp ngủ đi, trong đầu còn mơ mơ màng màng nghĩ tới việc này.
Bởi vì buổi sáng lao động chân tay, cô thật mau lăn ra ngủ như chết, tới mộng mị gì cũng không có.
Một giấc ngủ vừa say vừa ngọt, tới lúc tỉnh lại còn không tình nguyện chút nào, đôi mắt cũng lười mở ra.
"Cô tính toán ngủ tới khi nào?"
Đột nhiên truyền đến thanh âm quen thuộc, Quý Thính trong lòng cả kinh, theo bản năng ngồi bật dậy, nhìn thấy người đứng ở cửa thì thiếu chút nữa thét chói tai lên.
"...... Thiếu gia, anh sao lại tới đây?" Mới vừa tỉnh ngủ, thanh âm Quý Thính còn mang theo giọng mũi, tuy rằng đầu óc thanh tỉnh nhưng khuôn mặt vẫn còn ngốc ngốc.
Ngu xuẩn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!