Quý Thính mở mắt ra, hoàn cảnh chung quanh đã thay đổi, quần áo trên người cũng biến thành trang phục công việc, lúc này cô đang ở cùng một đám phụ nữ mặc đồng phục giống cô, đứng ở phòng bếp nghe giáo huấn.
Đứng đối diện với các người bọn cô, ánh mắt dì Năm đảo qua trên người các cô gái: "Thủ tục người hầu đã giao cho các người, tôi không nói nhiều nữa, hiện tại bắt đầu phân phối công việc."
Bà vừa dứt lời, các cô gái sàn sàn nhau cỡ hai mươi mấy tuổi lập tức đứng thẳng lưng, vẻ mặt chờ mong. Dì Năm nhìn các cô như nhìn các món hàng, ánh mắt quét đến trên mặt Quý Thính thì dừng lại, đáy mắt hiện lên kinh diễm nho nhỏ: "Cô tên gì?"
Quý Thính rũ mắt: "Quý Thính."
"Tốt, từ hôm nay trở đi, cô phụ trách cuộc sống hàng ngày của thiếu gia Cố Trị, làm việc phải chú ý, biết không?" Người phụ nữ vừa nói ra, trên người Quý Thính liền nhận thêm vài ánh mắt ghen tị.
Cố Trị nghe đồn là kỳ tài thương nghiệp, cũng là thiếu gia được sủng ái nhất gia đình này, nếu có thể đeo theo anh ta, chẳng cần có tâm tư gì, chỉ cần là theo đúng bổn phận hầu hạ anh ta cũng là cao hơn những người hầu khác trong nhà một cái đầu..... Nhưng mấy thứ này đâu liên quan đến Quý Thính, Cố Trị là nam chủ trong sách, mà cô chỉ nghĩ tới tiếp cận nam phụ thôi!
Quý Thính tâm kêu khổ, không đợi cô cự tuyệt, người phụ nữ kia vẻ mặt nghiêm túc đi ngang qua chỗ cô đến phân công tác cho những người khác, Quý Thính chỉ có thể nuốt lời muốn nói xuống.
Đến người cuối cùng, người phụ nữ kia nói nhàn nhạt: "Bảo mẫu chỗ thiếu gia từ chức, cô đi chăm sóc cho anh ta đi."
Mày Quý Thính nhảy dựng, cái người ở trong nhà này tên có thể không thêm tiền tố mà trực tiếp xưng là thiếu gia, chỉ có thể là nam phụ mà cô đang tìm!
Đang lúc cô tự hỏi đợi chút nữa nên nói như thế nào để đổi công việc với cô gái kia, cô gái đột nhiên khóc ra: "Dì Năm, đổi cho tôi công việc khác đi, nghe nói thiếu gia tính tình đã kém còn đánh người, tôi sẽ chịu không nổi..."
Huấn luyện nhiều ngày ở đây, ai lại không biết vị thiếu gia này tuy rằng là con trai ruột của tiên sinh lại không được sủng ái chút nào, cả ngày ốm yếu nằm trên giường bệnh yêu cầu hầu hầu hạ hạ còn chưa nói, tính tình lại âm độc đáng sợ, hơi chút đắc tội với anh ta đều sẽ bị khi dễ muốn chết.
Hơn nữa, nơi này toàn là dựa theo thế lực, thiếu gia không được sủng ái, người đi theo anh ta cũng bị kỳ thị, địa vị còn không bằng người dọn vệ sinh, một mặt bị thiếu gia khinh bỉ, mặt kia bị người hầu khác xa lánh, mỗi ngày không biết sẽ có bao nhiêu dày vò.
"Nói hươu nói vượn!" Dì Năm hiển nhiên nổi giận, "Thiếu gia là cô có thể bố trí hay sao? Thích làm thì làm, không thì cút, có rất nhiều người muốn công việc này!"
Cô gái hoảng sợ ngẩng đầu: "Tôi không thể đi, mẹ tôi bị bệnh cần phải có tiền của tôi chữa bệnh."
"Vậy thì ngoan ngoãn ở đây đi." Dì Năm đã sớm tra qua tư liệu của cô gái này, chắc là biết cô ấy không dám dễ dàng từ chức mới để cô đi chăm sóc thiếu gia khó chơi kia.
Cô gái lộ ra vẻ tuyệt vọng, trong lúc cô đang không biết phải trả lời thế nào, bên cạnh truyền ra một giọng nói ôn nhu: "Dì Năm, không bằng để tôi đổi với cô ấy đi."
Những lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều tập trung tới trên người Quý Thính, dì Năm mặt lạnh xuống: "Cô biết cô đang nói gì sao?"
Quý Thính cười thật thiện lương, nỗ lực làm cho đôi mắt thoạt nhìn không có vẻ quá tinh anh: "Tôi muốn đổi với cô ấy, đối với tôi mà nói, công việc nào cương vị cũng giống nhau, tôi sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt."
Dì Năm thần sắc thật lạnh, sau một lúc cười nhạt một tiếng: "Vậy cô đi hầu hạ thiếu gia đi." Vốn dĩ thấy cô đủ xinh đẹp cho cô cơ hội đi hầu hạ Cố Trị thiếu gia, nếu cô ta không biết xấu hổ, vậy thì tùy tiện.
Dì Năm nói xong xoay người bỏ đi, những người vừa rồi còn ghen ghét Quý Thính hiện tại vây quanh cô gái vừa mới khóc, nói ra lời chúc mừng, hoàn toàn làm lơ Quý Thính.
Cô gái mắt còn đỏ đi đến bên Quý Thính: "Cảm ơn cô, thật sự cảm ơn."
"Được, cố gắng làm việc, mẹ cô còn chờ cô kìa." Quý Thính ôn nhu cười cười, cô gái cảm kích gật đầu.
Một đám người công tác đã được chỉ đạo rõ ràng, từng người hướng về chỗ mình làm việc, Quý Thính một mình một người rời đi, trong đầu xuất hiện cốt truyện cho nhiệm vụ lần này.
Tiểu thuyết lần này có tên "Si ngốc ngược luyến", cảm giác thật quen thuộc, cô hoài nghi tác giả là cùng một người với lần trước.
Nam phụ lần này là một thiếu gia hào môn, cha mình ngoại tình bên ngoài làm mẹ mình tự sát, từ đó hoàn toàn trở mặt với cha mình, hơn nữa năm đó mười tuổi bị rơi xuống nước, thân thể vẫn luôn bị nhiều bệnh.
Cha anh chán ghét vợ cả, cũng chán ghét đứa con trai này, thấy anh thân thể không tốt thì lấy ngay lý do muốn anh được dưỡng bệnh thật tốt mà đẩy anh từ nhà chính đến ở căn nhà cũ nát phía sau, đồng thời đi cưới tình nhân lúc trước, đem con tình nhân xem như con ruột của mình mà bồi dưỡng chăm sóc, còn nam phụ là con ruột của ông ta lại cố tình bị ông ta quên đi.
Mà con trai mà cha nam phụ thích chính là nam chủ của quyển sách này, Cố Trị.
Nam chủ ngày càng ưu tú, cha nam phụ cũng ngày càng bất công, đi ra ngoài từ trước đến nay chỉ tuyên bố có một người con trai là nam chính, người chung quanh cũng gió chiều nào theo chiều ấy, không ai để nam phụ vào mắt, rõ ràng là thiếu gia chính thống lại ở trong nhà mình cũng không bằng người hầu.
Năm nam phụ 22 tuổi, nam chính mua bác sĩ cho thêm thuốc vào làm thân thể nam phụ ngày càng kém, sau hơn mười ngày hô hấp suy kiệt bị đưa vào bệnh viện, sinh tử không biết được.
Sở dĩ sinh tử không biết được, là bởi vì quyển sách này nó... hố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!