Chuyện phát sinh sau đó, bởi vì thuốc, Quý Thính đã không còn nhớ rõ, chỉ biết Thân Đồ Xuyên giúp cô cởi bỏ vòng trói tay, mà chính mình thì nói rất nhiều thứ ngày thường sẽ không nói, làm rất nhiều chuyện ngày thường sẽ không làm, cuối cùng trực tiếp mà ngất đi.
Tỉnh lại lần nữa, trời vẫn còn tối, cô sửng sốt hồi lâu, nghĩ thầm chẳng lẽ mình đã ngủ một mạch hai giờ? Quý Thính giật mình động động ngón tay, ngắm đến Thân Đồ Xuyên còn ngủ bên cạnh, lập tức cong lên khóe môi.
Người đàn ông này thoạt nhìn rất lợi hại, không nghĩ tới còn không bằng chính mình, ít nhất hiện tại cô đã tỉnh, mà anh ấy còn ngủ mê.
Đắc ý không tới hai phút, Quý Thính liền nhìn đến đồng hồ điện tử trên tường, tổng lại, cô không phải chỉ ngủ một lát đã tỉnh, mà là đã ngủ hơn 24 giờ. Khó trách đói đến như vậy.
Quý Thính mặt khổ xuống, quá đau, chỗ nào cũng đều là đau, động ngón tay một chút cũng không thoải mái, người này còn không biết xấu hổ nói cái gì mà yêu cô, nào có người nào đối với người yêu mà ra tay tàn nhẫn như vậy. Quý Thính hoài nghi có phải anh mượn cơ hội báo thù riêng hay không.
Quý Thính trong lòng tuy rằng oán giận, nhưng lúc muốn đi toilet vẫn là không bỏ được, không muốn đánh thức anh mà chính mình cắn răng chống lại, giây phút đứng dậy, cô đau đến muốn rơi nước mắt, nhưng vẫn nhịn xuống không hé răng, từng bước một dịch về hướng toilet.
Đỡ giường đi về phía trước, Quý Thính thấy được trên bàn có thuốc mỡ, là loại dùng cho phụ nữ, nhìn thấy nắp đã vặn ra, hẳn là Thân Đồ Xuyên trong lúc cô hôn mê đã giúp cô bôi thuốc. Còn bôi như thế nào, Quý Thính có chút quẫn bách dời mắt đi, tỏ vẻ cô cũng không muốn biết.
Chờ tới khi vào toilet, trên người cô đã ra một tầng mồ hôi, chân cẳng cũng mềm đến phát run, lại nhìn gương mặt của mình trong gương, mặt trắng bệch đến giống như quỷ, không có chút huyết sắc nào.
Nghĩ đến thuốc kia là Dung Tinh vốn dĩ muốn dùng trên người Lý Thác, Quý Thính nhịn không được run lên một chút, cô nương kia đối với chính mình cũng thật đủ tâm tàn nhẫn. May mắn cô ấy không làm, nếu không lấy thể lực của nam chính trong tiểu thuyết, phỏng chừng cô ấy không sống được tới khi tổ chức hôn lễ.
Quý Thính nghĩ đến mình thảm đến như vậy còn nhọc lòng người khác, không khỏi cười khổ một tiếng. Cô ngồi ở trên bồn cầu phát ngốc một lát, bất tri bất giác ngủ đi, ngủ đến không thoải mái lại trượt xuống sàn nhà ngủ tiếp.
Cô thật sự quá mệt mỏi, hai mươi mấy giờ liên tục hoàn toàn hôn mê không bổ sung thể lực, hiện tại cô chỉ muốn tiếp tục ngủ.
Khi sắp ngủ, cô mơ hồ nghe được phía ngoài toilet phát ra một tiếng đồ vật rơi xuống đất, sau đó là Thân Đồ Xuyên lạnh giọng gọi mình. Thần trí đã mau chóng mơ hồ, nghe được thanh âm hung hãn của anh, Quý Thính theo bản năng run lên một chút, muốn há miệng ra trả lời nhưng lại phát hiện mình không phát ra được thanh âm gì, cô dứt khoát ngủ tiếp.
Sàn nhà so sánh với giường nệm, độ thoải mái hoàn toàn kém hẳn, Quý Thính một giấc ngủ này thật khó chịu, chỉ ngủ không bao lâu liền tỉnh. Cô mở to mắt, nhìn đến bên ngoài tựa hồ tờ mờ sáng, liền đỡ bồn cầu đứng lên, sờ sờ cánh tay lạnh lẽo, không khỏi cười khổ một tiếng.
Cô cũng quá thảm đi! Thế mà lại ngủ trong toilet, hơn nữa Thân Đồ Xuyên còn không tới tìm cô.
Đúng lúc này bên ngoài đột nhiên một tia sấm sét nổ lên, tiếp theo là mưa to tầm tã, càng phù hợp với tâm tình nát bét của cô. Quý Thính buông tiếng thở dài, chậm rãi đi ra ngoài toilet, kết quả vừa ra khỏi cửa liền phát hiện không thấy Thân Đồ Xuyên đâu.
Nhìn thời gian, còn chưa đến 5 giờ, lúc này anh ấy đi đâu? Quý Thính nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ nhiều, trở về nằm yên lặng chờ anh trở về.
Kết quả đợi hơn hai giờ cũng không thấy người đâu, lúc này Quý Thính một chút buồn ngủ cũng không có, dần dần bắt đầu lo lắng lên. Cô đột nhiên nhớ lại lúc mình sắp ngủ trong toilet tựa hồ có nghe anh kêu tên của mình, sau đó hình như còn có tiếng mở cửa phòng..... Anh ấy không phải mở mắt không thấy mình cho nên cho rằng cô đã chạy đi?
Quý Thính trong lòng cả kinh, càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, lập tức chạy nhanh mặc thêm quần áo, khập khiễng đi ra ngoài.
Xuống lầu lúc này đối với cô thật khó khăn, nhưng cô vẫn chịu đựng đau, dùng tốc độ nhanh nhất đi ra ngoài, chờ đi đến cổng lớn, không chút nghĩ ngợi mở cửa ra, lập tức một bọc gió mưa tạt ào vào người cô, trong nháy mắt Quý Thính bị xối ướt nhẹp.
Quý Thính rùng mình một cái, cắn răng đi ra sân viện, lúc trước tầng tầng lớp lớp bảo vệ, hiện giờ chỉ có một người ở đó, nhìn thấy Quý Thính, sắc mặt anh ta biến đổi, vội vàng chạy tới giúp cô bung dù: "Phu nhân đi đâu vậy? Tiên sinh đi tìm cô."
... Quả nhiên là như vậy, Quý Thính há miệng thở dốc, bảo vệ hiểu được ý cô: "Được rồi, tôi sẽ liên hệ với tiên sinh, cô trở lại phòng đi, coi chừng sinh bệnh." Nói xong, anh ta liền móc di động ra gọi cho Thân Đồ Xuyên.
Quý Thính nhìn anh ta đã bấm số gọi, lập tức giơ tay muốn lấy điện thoại, mưa to rơi xuống thanh âm rất lớn, nhưng lỗ tai Quý Thính để sát di động, trong nháy mắt chỉ cảm thấy cả thế giới đều an tĩnh, an tĩnh đến cô có thể rõ ràng nghe được tiếng hít thở của Thân Đồ Xuyên.
"Tiểu Xuyên......" Quý Thính mở miệng chính là âm thanh nghẹn ngào khô ráp, giọng nói cũng làm cô đau đớn, nhưng cô gắng gượng như không biết đau, nỗ lực phát âm ra từng chữ rõ ràng, "Em không có đi, em ở nhà, vừa rồi... em ở trong toilet ngủ."
Cô nói xong, thế giới giống như được kéo dài ra, không biết qua bao lâu, trong điện thoại truyền ra thanh âm run rẩy của Thân Đồ Xuyên: "... Tốt, anh sẽ trở về ngay, anh trở về tìm em."
"Tốt." Quý Thính nói xong điện thoại, cảm ơn người bảo vệ, sau đó kéo tấm thân đau đớn về phòng.
Lúc này quần áo đã ướt đẫm, trán giống như cũng bắt đầu nóng lên, Quý Thính cả người lại đau lại lười, nhưng cũng tự giác đi thay quần áo, lại chủ động uống thuốc hạ sốt và đau họng.
Cô vừa muốn ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, cửa đã bị phá mở, một thân ảnh ướt dầm dề vọt tiến vào, ôm cô vào trong lòng ngực, áo ngủ khô ráo ấm áp trong nháy mắt lại trở nên ẩm ướt..... Thật tốt, quần áo vừa thay xong.
"Anh cho rằng em đã đi..." Thân Đồ Xuyên giọng khàn khàn nói, cho tới bây giờ, thanh âm còn mang theo chút run rẩy không khống chế được, rõ ràng là nhân vật lợi hại như vậy, nhưng vào giờ phút này không khác gì người thiếu niên mười năm trước bị người khi dễ.
Tuyệt vọng như nhau, không tìm thấy phương hướng như nhau.
Quý Thính dừng một chút, bất đắc dĩ ôm lấy anh: "Em nói sẽ không đi, anh không thể tin em được hay sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!