Người uy hiếp ta, ta sẽ giảng đạo lý với người, người giảng đạo lý, ta liền vô cớ gây rối. Quý Thính đã sớm tổng kết ra một bộ lý luận đối phó với Thân Đồ Xuyên, dù sao anh cũng không bỏ được, không thật sự phạt cô, vậy nháo lên, xem anh có thể làm sao.
Thân Đồ Xuyên không biết phải làm sao, anh biết rõ Quý Thính hiện tại là cố ý, nhưng vừa thấy nước mắt cô, bản năng anh lại chịu thua.
"Em tưởng cũng không cần tưởng, anh sẽ không cho em cơ hội đào tẩu." Thân Đồ Xuyên bực bội đi tới đi lui trong phòng.
Quý Thính thấy thế khóc còn to hơn, trải qua thời gian ở chung, cô hoàn toàn không cần hình tượng gì nữa, thỉnh thoảng cảm thấy làm nũng với đứa trẻ con thì thật mất mặt, nhưng nghĩ lại người này mới không phải cái gì trẻ con, hiện tại anh ta còn lớn hơn cô gần 5 tuổi, bởi vậy cô không còn chướng ngại gì nữa.
"Khóc cũng vô dụng! Anh không đồng ý!" Thân Đồ Xuyên nói xong buồn bực xoay người rời đi, hiển nhiên là tính toán mắt không thấy, tâm không phiền.
Lúc anh đi ra đóng cửa đến rung trời, Quý Thính run lên một chút nhưng cũng không đình chỉ nức nở. Đừng tưởng rằng cô không biết, anh khẳng định là về phòng mình, ngắm cô qua cái gương kia.
Trước kia lúc mới vừa phát hiện tác dụng của hai cái gương, cô cách ứng đến cả người nổi da gà, nhưng hiện tại lại cảm thấy thật ra tiện lợi. Tỷ như giờ khắc này, cô ra vẻ đau thương ngã vào trên sô pha, che mặt lại chỉ để Thân Đồ Xuyên che đỉnh đầu, sau đó bắt đầu làm sét đánh không mưa (chỉ nấc nấc run run mà không có được giọt nước mắt nào).
Khóc trong chốc lát, Quý Thính đã cảm thấy mệt mà Thân Đồ Xuyên vẫn chưa tiến vào, đang lúc cô suy xét có nên đổi phương thức hay không, anh đột nhiên tiến vào, kéo cô ngồi lên.
Quý Thính không nghĩ anh tới đột ngột như vậy, thần sắc như phát ngốc, khóe mắt còn đang giả vờ không có ý muốn khóc, đối diện với Thân Đồ Xuyên vài giây, sửng sốt một chút liền phải khóc ra.
"Nếu còn dám gào nữa, anh sẽ không mang em đi." Thân Đồ Xuyên mặt vô biểu tình nói.
Quý Thính quyết đoán câm miệng, ân cần ôm lấy cổ anh: "Vậy ý anh là sẽ mang em đi sao?"
"Xem biểu hiện của em." Thân Đồ Xuyên nhàn nhạt nói, hiển nhiên cực không muốn cho cô ra khỏi biệt thự một bước.
Quý Thính nở nụ cười, ngoan ngoãn tặng anh một cái hôn: "Em khẳng định sẽ thật ngoan."
Biểu hiện ngoan chính là, buổi tối phối hợp thật cao độ, nhưng mà cô càng phối hợp, Thân Đồ Xuyên càng không cao hứng. Cái lòng dạ hẹp hòi này một bên muốn cô ngoan, một bên lại không thích cô vì muốn ra cửa lại ngoan như vậy, giống như cô vì muốn đào tẩu mà nỗ lực.
Sau khi Quý Thính phát hiện điểm này, dứt khoát liền thuận theo tự nhiên, không nghĩ tới Thân Đồ Xuyên như vậy ngược lại cảm thấy thoải mái.
Đảo mắt đã tới hôn lễ Lý Thác, Quý Thính sáng sớm còn ngủ đã bị Thân Đồ Xuyên vớt lên, cô nhắm mắt lại vừa muốn kháng nghị, đột nhiên cảm thấy trên tay nhẹ đi, mở mắt ra liền nhìn thấy vòng tay đã được gỡ bỏ.
Người vốn đang còn mơ màng trong nháy mắt tỉnh hẳn, không thể tưởng tượng quơ quơ cánh tay, tuy rằng thứ này cực nhẹ, ngày thường ngoại trừ không có tự do, đối với sinh hoạt của cô cũng không có ảnh hưởng, nhưng mà... trong nháy mắt khi vòng bị gỡ, cô cảm thấy thật vui vẻ thoải mái.
"Thật cao hứng như vậy?" Hiển nhiên người nào đó tâm tư không thoáng như vậy.
Quý Thính sợ anh không chịu mang theo mình, nhanh nhanh làm mặt nghiêm, lại không nhịn được hôn lên mặt anh một cái: "Em không có cao hứng, chỉ là cảm thấy hai người Lý Thác tốt xấu gì chúng ta quen biết đã lâu cho nên muốn đi tham gia một chút thôi."
Tuy rằng nói không phải toàn bộ sự thật nhưng cũng không sai biệt lắm, cô lần này đi ra ngoài là muốn tìm Dung Tinh hỏi một ít đồ vật.
Thân Đồ Xuyên lạnh mặt không dao động: "Đi ra ngoài theo bên cạnh anh, anh không cho phép thì không được rời đi, còn có, đừng vọng tưởng đào tẩu hay tìm người cầu cứu, nơi đó tuy rằng nhiều người nhưng không có ai giúp em báo nguy đâu."
"Biết rồi biết rồi, anh lợi hại như vậy, bọn họ mới không dám đắc tội anh đâu." Quý Thính ôm cánh tay anh, trấn an.
Thân Đồ Xuyên hừ lạnh một tiếng, nhấp môi đi ra ngoài, Quý Thính tâm tình thật tốt đi tắm rửa một cái, ra tới đã thấy anh thay đồ đứng chờ.
Hôm nay là hôn lễ bạn tốt nhất của mình, Thân Đồ Xuyên ăn mặc cũng thật trịnh trọng, cả người tây trang màu đen xa hoa làm lộ ra dáng người hoàn hảo, tóc chải ra phía sau để lộ ra khuôn mặt anh lãnh, thêm cặp kính gọng tơ vàng càng gia tăng một tia thành thục.
Quý Thính ở nhà nhìn thấy anh, đa số thời gian là anh chỉ mặc đồ nhàn nhã, mỗi lần anh mặc đồ nghiêm chỉnh như vậy, Quý Thính đều sáng mắt lên, thưởng thức không che lấp gì, Thân Đồ Xuyên nhìn đến đôi mắt cô, tâm tình cuối cùng tốt lên một ít.
"Lễ phục để trên sô pha, đi thay đi, trang điểm có thể chính mình làm hay sao?" Thân Đồ Xuyên nhàn nhạt hỏi.
Quý Thính cười tủm tỉm nhìn mắt quần áo, sau đó gật gật đầu: "Em làm một mình được."
Người này căn bản là không thích mình tiếp xúc với quá nhiều người, sao có thể mời cho cô người trang điểm riêng, nhưng mà chính cô tự làm cũng được, chỉ cần có thể gặp Dung Tinh là tốt rồi.
Cô cầm lễ phục đến phòng quần áo thay, đây là một cái váy dây đen có gắn lông chim, dài cách đầu gối một tấc, có cảm giác như đồng thoại, nhưng sau khi mặc lên khuôn người thướt tha của cô, lập tức lại thêm một phần gợi cảm.
Quý Thính vừa thấy, không cần trang điểm đã đi ra ngoài, dựa vào khung cửa nhìn về phía Thân Đồ Xuyên: "Đây là người khác đưa tới, phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!