Quý Thính nhịn không được lui lại hai bước.
Thân Đồ Xuyên trên mặt ý cười bất biến: "Sợ hãi sao?"
"...... Có một chút." Thấy anh còn nguyện ý duy trì hữu hảo, Quý Thính nghiêm túc gật gật đầu, ai biết giây tiếp theo, Thân Đồ Xuyên sắc mặt nháy mắt trầm xuống dưới, Quý Thính trong lòng kêu khổ, vội nói thêm vào, "Đây kỳ thật cũng không phải quá sợ hãi, anh sẽ không gây thương tổn cho em, đúng không?"
Lúc nói chuyện, bản năng cầu sinh làm cô nhịn không được nhìn đến hướng cây búa, Thân Đồ Xuyên theo ánh mắt cô nhìn qua, Quý Thính giật mình một cái, vội duỗi tay bắt lấy góc áo ngủ của anh: "A, cả đêm cũng chưa nghỉ ngơi được tốt, không bằng chúng ta trở về ngủ đi."
Đừng động một chút là nhìn búa, thật quá dọa người.
Thân Đồ Xuyên khẽ cười một tiếng, đi cầm búa lên, giống như đối với tình nhân mà thâm tình mơn trớn đầu búa: "Anh cho rằng em sẽ ngoan ngoãn nghe lời."
"...... Thực xin lỗi, em về sau tuyệt đối ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ lên lầu." Quý Thính tự mình biểu thị một chút, cái gì kêu kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.
Thân Đồ Xuyên nhìn về phía cô, giây tiếp theo một tay nắm cán búa, cánh tay dùng sức vung, nện búa vào tượng điêu khắc phía sau.
Tượng hình người chia năm xẻ bảy, cánh tay chân đầu bay loạn rơi trên mặt đất, phát ra tiếng vang thật lớn, một mảnh bắn xướt qua tay Thân Đồ Xuyên, mu bàn tay anh trong nháy mắt hiện lên vết máu. Quý Thính co rúm lại một chút, dường như bị đập thành từng mảnh nhỏ chính là mình.
"Vì, vì, vì sao lại đập?" Âm thanh Quý Thính bắt đầu run rẩy, chẳng sợ biết rằng cho dù mình chết chỗ này cũng có thể sống lại ở thế giới hiện thực, nhưng nhìn ánh mắt Thân Đồ Xuyên tựa như sát nhân cuồng bạo, cô mau run rẩy lên.
Thân Đồ Xuyên nhìn chằm chằm cô hồi lâu, chậm rãi nói: "Người thật đã trở lại, không cần giữ đồ giả."
Quý Thính cảm thấy thật chột dạ, muốn nắm cổ áo của tác giả mà rít gào, bắt cô ta đem trả lại cho cô cậu bạn trẻ đơn thuần đáng yêu, cô không muốn cái người biến thái này!
"Anh vốn dĩ muốn trước khi em phát hiện, xử lý sạch sẽ đám này," Thân Đồ Xuyên như không biết đau, nhìn biểu tình hoảng sợ của Quý Thính, thở dài một tiếng, "Đáng tiếc mấy năm nay anh làm quá nhiều, trong thời gian ngắn xử lý không xong, lại lo lắng em sẽ sợ hãi cho nên chỉ chậm rãi thu dọn, kết quả vẫn là bị em phát hiện."
Quý Thính bị dọa tới phát khóc: "Em là quá tò mò, lần sau tuyệt đối không dám!"
Cô vừa dứt lời, lại một tượng điêu khắc khác bị đập, cô chỉ biết ngồi dưới đất không dám động, trơ mắt nhìn Thân Đồ Xuyên đem toàn bộ tượng còn lại đập vỡ, thạch cao bay tứ tung rơi vãi, trên mặt đất không còn một chỗ để chân.
Thân Đồ Xuyên đứng giữa đám hỗn độn, lẳng lặng nhìn Quý Thính, làm xong chuyện này anh hẳn là dùng nhiều sức, hô hấp phập phồng rõ ràng, trong ánh mắt cũng không còn mang theo ý cười.
Quý Thính ngơ ngẩn đối diện với anh, không biết như thế nào lại có cảm giác có nhiều điểm quen thuộc.
Như vậy mới là đúng Thân Đồ Xuyên, trong xương cốt chính là cố chấp hung ác nham hiểm, dù mười năm thời gian đi qua, cải tạo cả con người mình từ trong ra ngoài thành một thân sĩ nhưng tính tình không thể nào biến khác được, cô lúc trước thật là không suy nghĩ gì cho nên mới không phát hiện được chỗ không đúng.
Quý Thính nhìn anh quen thuộc như vậy, trong lòng thế mà lại yên ổn một chút, bây giờ ngay cả nhìn thấy anh cầm cây búa đi tới chỗ mình cũng không sợ hãi như vừa rồi. Bởi vì anh vẫn là anh, vẫn là thiếu niên như con thú bị thương trước kia.
Cô thế mà lại không phát hiện được, khi mình biến mất mười mấy năm nay, anh tự phong bế chính mình, tựa như phong bế căn nhà của bọn họ, ngoan cố bảo trì nguyên dạng không thay đổi gì.
"Anh sẽ không giết em, phải không?" Quý Thính ngửa đầu nhìn anh, trong mắt tràn đầy tín nhiệm.
Thân Đồ Xuyên rũ mắt, sau một lúc lâu lãnh đạm nói: "Anh làm sao mà giết em được."
Quý Thính nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, anh bạn trẻ từ trước đến nay khinh thường nói dối, anh nói sẽ không, chính là sẽ không. Đại não cô bắt đầu quay nhanh, hoạt động lên, thử đề nghị: "Chúng ta đem đồ vật ở đây thu dọn lại, sau đó xem như chưa có chuyện gì phát sinh, được không?"
"Xem như chưa có chuyện gì phát sinh," Thân Đồ Xuyên nắm cằm cô lên, "Xác định không phải em chạy trốn sao? Giống như mười năm trước, biết anh là thật tình thì em biến mất không còn thấy tăm hơi bóng dáng."
Quý Thính cuối cùng minh bạch trong khoảng thời gian này anh vì sao muốn giấu giếm tình cảm, căn bản là không tin vào giải thích của cô lúc trước, cho rằng mười năm trước chính là cô bỏ trốn, sợ lần này cô lại lần nữa sẽ đào tẩu, cho nên anh vẫn luôn áp xuống ý tưởng chân thật của mình.
Bất quá ngẫm lại cũng đúng, thời gian cô biến mất thật sự là quá xảo, vừa lúc anh yêu cầu cuộc sống hài hòa với cô, cô đáp ứng xong lại không trở về, ai mà không tưởng tượng chuyện khác?
Nghĩ đến đây, biểu tình trên mặt Quý Thính càng thêm chân thành tha thiết: "Em không có cố ý rời đi, em cũng không biết vì cái gì, nháy mắt đã vượt qua mười năm."
Nói xong cô dừng một chút, lại bổ sung một câu: "Kỳ thật, lòng em vẫn luôn có anh, lúc đó không có thể cùng anh trải qua sinh nhật mười tám tuổi, em thực xin lỗi."
Thân Đồ Xuyên buông búa, đến trước mặt cô nửa ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cô, sau một lúc lâu khẽ cười một tiếng: "Hiện tại nói chuyện này còn có ý nghĩa sao?"
"Đã không còn ý nghĩa sao?" Quý Thính cười khổ một tiếng, "Cũng đúng, mặc kệ bởi vì lý do gì, chuyện em rời đi mười năm là sự thật, khoảng thời gian này anh vì em mà đã chịu khổ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!