Chương 22: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (21)

Độc thân 23 năm Quý Thính, trước đây nhận định dấu này là do muỗi bọ cắn, sau đó không hoài nghi gì, tuy rằng ngẫu nhiên sẽ có những giấc mộng kỳ quái nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng mình bị hormone quấy phá, vì rốt cuộc mỗi lần tỉnh lại trên người cô quần áo đều chỉnh tề.

Nhưng mà, khi Lý Thác nói Thân Đồ Xuyên vẫn còn rất thích cô, hơn nữa mười năm có thể nói là yêu sâu đậm, cô nhìn những dấu vết này, cuối cùng đã ý thức được không có loại muỗi bọ nào cắn ra dấu vết như vậy.

Mà cái người Thân Đồ Xuyên kia nhìn thấy mình chân trần đều khẩn trương đến không được, vậy mà nhìn dấu vết trên người mình thì chỉ ném cho mình một hộp thuốc, sau đó cũng không quan tâm gì nữa, ngay cả khi cô muốn mùng cũng không cho!

Thế mà cô vẫn luôn không phát hiện ra được!

Biểu tình Quý Thính cơ hồ có thể dùng tới từ bi phẫn để hình dung, dùng thuốc làm cô ngủ say, dấu hôn, hai sự việc này liên hệ lại với nhau làm cô có thể nghĩ đến một trăm loại phương pháp phạm tội. Để nghiệm chứng Thân Đồ Xuyên có vô tội hay không, cô kiên định đem trà uống một hơi cạn sạch, sau đó rửa sạch cái ly, hủy diệt chứng tích, sau đó trở về giường nằm xuống.

Hiện giờ dưới tình huống trong đầu đầy việc để suy nghĩ, theo lý thuyết cô sẽ ngủ không được, nhưng nằm xuống giường không bao lâu, đôi mắt cô liền nặng xuống không mở ra được. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô tuyệt vọng phát hiện, chuyện này Thân Đồ Xuyên làm thật là không tẩy trắng được.

Mê choáng một cô gái rồi làm chuyện cẩu thả, anh ta vẫn là người sao?!

Sau khi tỉnh ngủ, chuyện thứ nhất Quý Thính làm là lên án mạnh mẽ Thân Đồ Xuyên mặt người dạ thú, thoạt nhìn lịch sự văn nhã, không nghĩ lại làm ra chuyện xấu xa như vậy, ngay cả việc cảm động khi biết anh tìm mình mười năm cũng bị tiêu tán không ít.

Vốn đang tính toán giả vờ không biết anh thích mình, nhưng hiện tại xem ra nếu bỏ qua không nói, ngày nào đó trong mộng mơ màng hồ đồ đến mang thai cũng có thể. Vì tâm lý khỏe mạnh của anh, Quý Thính quyết định phải nói ra.

Theo tính tình Thân Đồ Xuyên, có lẽ ban đầu sẽ thẹn quá hóa giận, nhưng chỉ cần trong lòng anh còn có cô, thật mau anh sẽ hiểu.

Quý Thính hạ quyết tâm, từ trên giường bật dậy, ngẩng đầu nhìn đến tấm gương trước mặt, cách xa như vậy gương chỉ chiếu ra thân ảnh mơ hồ của cô. Cô buông tiếng thở dài, cảm thấy ngày hôm nay lượng thông tin mình biết được cũng quá nhiều, khi Lý Thác đến, cô mới hiểu được nguyên nhân chân chính làm Thân Đồ Xuyên không được khoái hoạt là do anh không được như ước nguyện.

Nhất định phải nghĩ ra một phương thức ôn hòa mà đem chuyện này nói cho rõ ràng, Quý Thính đứng dậy rót nước, vừa muốn uống liền nghe được tiếng đập cửa, tiếp theo giọng Thân Đồ Xuyên vang lên: "Nên ra ăn cơm trưa."

"Được, em ra ngay." Quý Thính vội vàng uống mấy ngụm nước, buông ly xuống rồi đi ra ngoài, gần ra tới cửa cô đột nhiên dừng lại, trên mặt hiện ra vẻ chần chờ.

Lại là cô vừa mới tỉnh, Thân Đồ Xuyên liền tới tìm. Lúc trước cô chỉ cảm thấy nghi hoặc nhưng không để trong lòng, hiện tại vừa trải qua việc uống trà, cô lại bắt đầu hoài nghi.

Cô muốn ngủ là ngủ, không có quy luật đặc thù nào, nhưng mà anh không một lần nào cắt ngang giấc ngủ của cô mà mỗi lần đều tìm đến ngay khi sau cô tỉnh vài phút. Có phải quá trùng hợp hay không?

Ánh mắt Quý Thính dừng lại trên tấm gương màu đen, cảm giác không khỏe ngày càng nặng, giống như búi len lộn xộn, vốn đang không tìm ra đầu mối, chờ khi bắt được một sợi đầu tiên liền bắt đầu gỡ ra được nhiều mối.

"Nhanh lên." Ngoài cửa Thân Đồ Xuyên thúc giục.

"Tới ngay đây."

Quý Thính vội vàng chạy ra ngoài, không đề cập tới chuyện trà. Nhưng thật ra sau khi hai người vào nhà ăn, Thân Đồ Xuyên chủ động hỏi câu: "Em hôm nay tới phòng của anh?"

"Hả?" Quý Thính hơi chựng lại, vẻ mặt vô tội nhìn về phía anh, "Đúng vậy, có đi vào, vốn định học anh pha trà uống, kết quả là vừa định lấy lá trà thì Lý Thác tới, sau đó quên mất chuyện này đi. Làm sao vậy?"

Cô cũng không tin người này sẽ biến thái tới nỗi gắn camera trong phòng ngủ của mình.

Thân Đồ Xuyên nhún vai: "Không có việc gì, anh thấy đồ trong phòng có vẻ như có người động qua cho nên hỏi em một chút."

Quý Thính cười gượng một tiếng, cúi đầu bắt đầu ăn mì, hai người không nói gì thêm, cơm nước xong liền trở về phòng mình nghỉ trưa.

Quý Thính không mệt chút nào, sau khi trở lại phòng vẫn cảm thấy nên thử một chút, nếu không oan uổng anh thì thật không tốt. Nghĩ như vậy, cô ngồi xuống sô pha mở một hộp đồ ăn vặt, nhìn đồ hộp sắc bén, làm ra vẻ không cẩn thận trực tiếp cắt trên tay mình một đường.

Cô nghĩ Thân Đồ Xuyên coi trọng sức khỏe của mình như vậy, cho nên làm thí nghiệm một chút, kết quả không cẩn thận dùng sức quá lớn làm cho lòng bàn tay vẽ ra một vết thương thật dài. Cái này không cần diễn, cô vẫn đau đến rầm rì lên.

Đứng dậy, Quý Thính định đi tìm băng gạc, kết quả vừa mới đứng lên liền nghe được ngoài cửa tiếng đập cửa dồn dập, trong lòng cô nhanh chóng trầm xuống. Anh quả nhiên có thể thấy.

Cửa mở ra, đáy mắt Thân Đồ Xuyên nôn nóng cùng phẫn nộ trong nháy mắt bị che lấp xuống, anh cầm một bao khoai tây chiên đứng ở bên ngoài: "Anh vừa thấy trong phòng, có phải em quên lấy về hay không... Tay em bị làm sao vậy?"

... Giả vờ thật hay! Quý Thính trong lòng khinh thường lại có chút tức giận, nhưng vẫn miễn cưỡng có lệ: "Vừa rồi mở hộp đồ ăn không cẩn thận bị thương."

"Cho anh xem." Thân Đồ Xuyên nhíu mày bắt lấy cổ tay cô, nhìn vết thương một cái, đi vào phòng cô đến góc tường tìm hòm thuốc, đem cô đến sô pha băng bó.

Quý Thính nhìn đôi mắt nghiêm túc của anh, trong lòng buông tiếng thở dài. Từ khi biết anh vì tìm mình mà chịu biết bao nhiêu khổ, tâm cô thật co rút lại, đã bị giám thị, còn bị hạ dược, thế mà chỉ có một chút tức giận mà không phải vô cùng phẫn nộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!