Chương 21: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (20)

Thân Đồ Xuyên vừa dứt lời, không khí đột nhiên an tĩnh, Quý Thính hoảng hốt, cảm thấy cửa sắt này giống như nắp chiếc hộp Pandora, nếu cô tò mò mở ra sẽ đem mình lâm vào vạn kiếp bất phục.

Muốn xem sao?

Quý Thính trầm mặc một lát, sau đó mỉm cười: "Khỏi, chờ anh quét dọn sạch sẽ xong rồi lên xem."

Muốn xem, nhưng không thể đi xem ngay trước mặt anh, đồ vật kia không phải tay chân người còn tốt, nếu mà đúng, chẳng phải là đem mình lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm hay sao?

Thân Đồ Xuyên gật gật đầu, tựa hồ muốn sờ sờ đầu cô, nhưng tay mới vừa nâng lên lại dừng, bật cười nói: "Đi thôi."

"...... Được."

Hai người song song đi xuống lầu, rõ ràng chỉ là một tầng lầu nhưng Quý Thính lại cảm thấy giống như đi vài trăm dặm.

Ở lầu bốn, đèn đêm vẫn còn sáng, ánh đèn mờ nhạt lạnh lẽo, theo tâm người bất an càng nhiễm một tia quỷ dị. Quý Thính cả người cứng đờ, nhưng đi một lúc ở hành lang lầu bốn, biểu tình đã khôi phục lại bộ dáng bình thường.

Hai người đi qua cửa phòng Thân Đồ Xuyên, tới cửa phòng Quý Thính mới dừng lại, Quý Thính mở cửa, quay đầu lại nhìn về hướng Thân Đồ Xuyên, vừa muốn nói chuyện lại nương theo ánh sáng từ trong phòng thấy được tay anh.

Trên tay đầy vệt dơ giống như bùn đất, chỗ khô thành đóng thành cục giống như xi măng bám vào, Quý Thính nhíu mày: "Đây là cái gì?"

"Đất sét, lúc trước làm điêu khắc, có mua một ít để trên lầu, vừa rồi chính là thu dọn mấy thứ này." Thân Đồ Xuyên cười trả lời.

Quý Thính cẩn thận đánh giá vẻ mặt anh, không phát hiện chút nào không đúng, nếu anh thật sự là hung thủ giết người tàng thi, lúc thấy mình muốn đi lên lầu, thay đổi sẽ không phải là bộ dạng này. Có thể do trời quá tối nên cô nhìn không thấy rõ hay sao?

Trong lòng cô an tâm một chút, cười cười nói: "Nhanh trở về rửa sạch đi, về sau đừng nửa đêm chạy lên lầu thu dọn đồ vật nữa, cần mẫn cũng phải chọn thời điểm thích hợp."

"Ừ, anh đã biết, ngủ ngon!"

Quý Thính mỉm cười gật đầu, chờ anh xoay người trở về phòng, cô mới đóng cửa phòng mình lại. Cửa vừa đóng lại, trong nháy mắt cô ngồi bệch xuống đất, bụm mặt một lúc lâu cũng chưa hồi phục lại tinh thần.

Tuy rằng không tin Thân Đồ Xuyên sẽ làm chuyện ma cuồng đến như vậy, nhưng cái kia thật giống cánh tay người làm cô không thể nào yên.

Cô ngồi trên đất một lát, đứng dậy cầm một quyển tạp chí đến sô pha ngồi xem, kết quả một chữ cũng không đọc vào, chỉ phải lại buông sách xuống, ngẩng đầu nhìn về phía gương màu đen trên tường. Cô nhìn chính mình trong gương, đột nhiên tâm sinh ra một tia cổ quái, giống như tấm gương là một đôi mắt thật lớn, cô nhìn chằm chằm vào gương, gương cũng đang nhìn chính mình.

Ý tưởng này vừa toát ra, Quý Thính liền nổi lên cả một thân da gà, nhìn chính mình trong gương mà hoảng sợ, cả người đều rúc lại. Cô phát hiện từ lúc xuyên qua tuyến thời gian đến giờ, trong não mình luôn bổ một ít nội dung phim kinh dị mà hù dọa chính mình.

Mặc kệ nói như thế nào, hiện tại cô thật tỉnh táo, ở trong phòng xoay người cho hết thời gian, rồi lại cảm thấy muốn đi ra ngoài một chút. Đang lúc cô chuẩn bị đi, cửa phòng đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa.

Cô thầm kêu rên, đi qua mở cửa, quả nhiên là Thân Đồ Xuyên.

"Biết em còn chưa ngủ, uống chút trà thư giãn một chút, sau đó ngủ đi." Thân Đồ Xuyên nói, đưa ly trà trong tay cho Quý Thính.

Quý Thính nhận trà, thử một ngụm, vẫn là vị gừng quen thuộc, cô vừa uống vừa mạnh miệng: "Vốn dĩ em đã ngủ rồi, là anh gõ cửa đánh thức em."

"Phải không?" Thân Đồ Xuyên cười cười, ra vẻ nhìn thấu cô.

Quý Thính uống một hơi cạn sạch, đưa cái ly trống lại cho anh: "Không có việc gì, anh về ngủ đi, đừng giống em thức ngủ loạn cả lên." Người này mãi không ngủ, cô sao có thể chạy lên lầu xem xét.

"Được, ngủ ngon." Thân Đồ Xuyên cũng không đứng lâu, nói xong xoay người trở về phòng.

Quý Thính nhẹ nhàng giữ cửa, không khỏi thở dài một tiếng, chỉ có thể tiếp tục chờ tới khi anh ngủ. Thời gian từng chút từng chút trôi đi, buồn ngủ cũng dần dần vây lên, Quý Thính ngáp liên tục mấy cái, khóe mắt tràn ra đầy nước mắt.

Mắt thấy càng ngày càng nặng, cô chỉ có thể cường chống đi rửa mặt, hơi tỉnh được một chút, cô cầm công cụ, nhẹ nhàng đi ra cửa. Vừa ra khỏi cửa liền đi thẳng lên lầu, bởi vì không dám tạo ra tiếng vang, cô chỉ có thể chậm rì rì đi về phía trước, thiếu chút nữa ngủ ngã ra trên đường.

Từ phòng lên đến cửa sắt rõ ràng chỉ vài bước, nhưng cô lại cảm giác như vạn dặm trường chinh, giữa đường muốn ngủ vài lần.

Cô buồn ngủ quá sức, Quý Thính không phải không nghi ngờ, nhưng hiện tại tinh thần lại không đủ chống đỡ suy nghĩ đến chuyện khác, cả đầu óc đều là cánh tay kia.

Thật vất vả tới chỗ hàng rào, cô lấy đèn pin cầm tay vừa tìm được trong phòng, chiếu sáng đến cái tay kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!