Chương 20: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (19)

Thân Đồ Xuyên không phản ứng, Quý Thính cắn môi, anh anh anh khóc đến thương tâm, đôi mắt xinh đẹp như đầy sương mù mênh mông, nước mắt không tiền đồ rơi xuống liên tục.

"Anh không biết đây là nhân rượu." Thân Đồ Xuyên bất đắc dĩ.

Quý Thính còn khóc, đôi mắt thật mau đã chuyển hồng, Thân Đồ Xuyên nhấp môi vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt cô: "Không khóc."

"Em xem một cái thôi, bảo đảm chỉ liếc mắt một cái." Quý Thính nhỏ giọng cầu xin, bộ dáng nhu nhược đáng thương làm người vô pháp cự tuyệt.

Thân Đồ Xuyên trầm mặc, vẫn không giống như lúc mười tám tuổi, bởi vì một câu của cô liền mềm lòng. Quý Thính thấy anh bất động, cả người càng thêm bi thương, vô cùng tưởng niệm cậu bạn trẻ nghe lời trước đây.

Cô khóc tiếp, Thân Đồ Xuyên cuối cùng chịu thỏa hiệp, thả lỏng dựa vào sô pha, cầm tay cô đặt ở dây thun lưng quần ngủ: "Muốn nhìn cái gì thì tự mình làm."

"Tự mình làm?" Quý Thính có chút mê man.

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn cô, hồi lâu sau "ừ" một tiếng: "Tự mình làm."

Quý Thính ngốc ngốc một lát, cuối cùng lý giải trong miếng anh tự mình làm là có nghĩa gì, vì thế chần chờ vươn tay ra, sờ tới dây lưng quần.

Rõ ràng chỉ cần kéo xuống một chút là cô có thể nhìn đến cái bớt, nhưng không biết vì cái gì, dưới cái nhìn chăm chú của Thân Đồ Xuyên, tay cô hơi hơi phát run, bắt lấy dây lưng, do dự một lát, cuối cùng buông ra.

Trong nháy mắt lúc cô buông ra, bàn tay to của Thân Đồ Xuyên bao phủ lên tay cô, nắm chặt.

"Sợ?" Thân Đồ Xuyên thanh âm ám ách, đôi mắt lại mang theo ý cười.

Quý Thính vô tội nhìn về phía anh, trong một giây ở nụ cười đó lại như thấy được có ánh lệ, cô sửng sốt một chút, đầu óc trong nháy mắt thanh tỉnh lại, nhìn lại lần nữa, lại thấy ở đáy mắt tựa hồ chỉ có nhàn nhạt trêu đùa........ Là nói giỡn với cô nha.

Quý Thính phát ngốc, liền quên khóc, cô bĩu môi, không cao hứng cúi đầu: "Anh không muốn cho em xem thì thôi." Nói xong đôi mắt lại bắt đầu nóng lên, một bộ như muốn khóc.

"Em yêu thích nhiều năm vậy thật đúng là không chút thay đổi nào," Thân Đồ Xuyên cong lên khóe môi, "Ngoại trừ anh, em còn xem qua ít nhiều đàn ông khác sao?"

Quý Thính hít hít mũi, bộ dáng như nghe không hiểu, Thân Đồ Xuyên khẽ sờ tay cô, Quý Thính mê man nhìn anh, sau một lúc như con mèo con ôm lấy cánh tay anh, ngẩng mặt lên nhìn anh cười cười lấy lòng.

Thân Đồ Xuyên nhìn cô chằm chằm, sau một lúc lâu cũng cười theo một tiếng, trực tiếp nhấc Quý Thính lên đặt vào trong lòng ngực mình. Quý Thính được Thân Đồ Xuyên ôm thật đầy cõi lòng, lỗ tai dán lên cơ thể anh, có thể rõ ràng nghe được tiếng tim đập.

"Ngủ đi."

Anh vừa nói xong, lỗ tai Quý Thính liền cảm giác được chấn động, không duyên cớ lại sinh ra một luồng cảm động, vì thế lại bắt đầu khóc.

"......" Thân Đồ Xuyên trầm mặc hồi lâu, bất đắc dĩ hỏi, "Hai chữ ngủ đi này tại sao lại làm em khóc?"

"Em không biết hic hic hic......" Quý Thính khóc đến thương tâm.

Thân Đồ Xuyên chỉ có thể bế cô lên sô pha, xoay người đi rót trà. Quý Thính vừa khóc vừa nhìn theo anh, chờ đến khi anh đưa ly trà cho mình thì ngoan ngoãn cầm lấy.

"Lại là trà gừng?" Tuy rằng còn say, nhưng Quý Thính vẫn nghe ra hương vị quen thuộc.

Thân Đồ Xuyên nhìn cô hồi lâu, cuối cùng gật gật đầu: "Phải, trà gừng."

Quý Thính uống một ngụm, cảm thấy hương vị cũng không tệ lắm, liền tạm thời buông bỏ việc khóc lóc, uống từng ngụm từng ngụm. Cho đến khi cái ly đã trống, cô cầm cầm ly, lại chuẩn bị khóc.

"Có mệt hay không?" Thân Đồ Xuyên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Quý Thính sửng sốt một chút, nghĩ nghĩ, xác thật có một chút mệt nhọc, cô "Có" một tiếng, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Lúc cô sắp ngủ, nhận thấy được mình được ôm lên, tiếp theo được đặt trên giường mềm mại.

Chăn còn mang theo hương vị ánh mặt trời, thoải mái đến làm cô hừ nhẹ một tiếng, cả người giãn ra. Ý thức dần dần không còn rõ ràng, cảm giác được trên người chợt lạnh như có ai giở chăn ra, sau đó lại là nhiều cảm giác ấm áp..... Lại có muỗi hay bọ sao? Quý Thính muốn mở to mắt bắt lấy sâu bọ, nhưng mí mắt lại nặng như bị đổ chì, chỉ bất đắc dĩ ngủ tiếp.

Ngủ một giấc này là tới buổi chiều, mở to mắt nhìn trần nhà quen thuộc, Quý Thính ngồi dậy phát ngốc một lát, nhớ lại mình làm gì sau khi ăn chocolate nhân rượu, biểu tình lại như bị hỏng mất.

Cô, lại một lần nữa, cưỡng bách đàn ông đàng hoàng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!