Chương 18: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (17)

...... Thân Đồ Xuyên đâu? Cô mua đồ ăn mua mười năm, cậu lúc này cũng nên tốt nghiệp đại học đã mấy năm đi?! Tưởng tượng đến cậu sinh nhật ngày hôm đó đợi mình, Quý Thính liền cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc.

Cô không dám chậm trễ nữa, chạy tới tiểu khu xách giỏ rau chạy lên trên lầu, một hơi chạy đến lầu bốn, đối mặt với cửa phòng mình, cô đột nhiên khẩn trương lên.

Hiện tại mở cửa ra, bên trong sẽ nhìn thấy cái gì, Thân Đồ Xuyên đã lớn lên sao? Hay là có thể nhìn thấy vợ con cậu ấy, hay là bên trong dứt khoát không một bóng người. Mặc kệ bên trong là cái gì, nếu cô còn ở thế giới này có nghĩa là nhiệm vụ còn chưa thành công.

Mà nhiệm vụ không thành công, nguyên nhân chỉ có một, chính là mấy năm nay Thân Đồ Xuyên cũng không hạnh phúc... Cậu ấy hận mình hay sao? Rốt cuộc thời điểm cô biến mất thật quá kỳ quặc, cố tình đáp ứng ở bên cạnh cậu, cậu có lẽ có cảm giác mình là cố ý chạy trốn?

Quý Thính hít sâu một hơi, nỗ lực làm trái tim bang bang nhảy trấn định xuống, lúc này mới từ trong túi móc ra chìa khóa, nhìn đến trên chìa khóa có rỉ sắt, cô tức khắc ngây ngẩn cả người, lúc này mới bất giác mà nhìn lại chính mình.

Vừa rồi còn mặc quần áo mới, hiện tại đã phai màu, có chỗ còn bị rách, rau mới mua tươi mới đã hoàn toàn biến mất chỉ còn lại giỏ rau, mà cũng đã rách tung tóe. Quý Thính ngốc một cái, lấy di động ra, điện thoại sáng dậy đã sạc đầy hiện tại đen thui, mở thế nào cũng không bật lên được.

Cô ngốc ngốc đứng tại chỗ một hồi, cuối cùng bất đắc dĩ phát hiện, ngoại trừ chính con người mình, chẳng sợ đồ vật cô mang trên người cũng không ngăn cản được thời gian xâm nhập.

Tâm tình phức tạp đứng đó một lúc lâu, cuối cùng Quý Thính cầm chìa khóa đi mở khóa, kết quả không thể nào mở ra.

Chẳng lẽ bởi vì chìa khóa rỉ sắt? Quý Thính xem kỹ, lập tức phủ định, chìa khóa có chút rỉ nhưng không ảnh hưởng đến việc sử dụng, hẳn là ổ khóa đã đổi........ Thân Đồ Xuyên đổi?

Quý Thính cắn môi, sau một lúc lâu bỏ chìa khóa trong túi, rối rắm hồi lâu rốt cuộc quyết định gõ cửa. Cô phải gặp Thân Đồ Xuyên mới có thể xác định nguyên nhân hiện giờ tại sao cậu không hạnh phúc, tiếp tục tiến hành nhiệm vụ, còn nỗ lực trước đây đã làm, chỉ sợ đã như nước chảy mây trôi.

Cậu ta đừng quá oán hận cô là được, mặt khác cô cũng không dám cầu nhiều.

Thịch thịch thịch.

Tiếng đập cửa vang lên, không có người lên tiếng, Quý Thính đành phải tiếp tục gõ, trong phòng thật mau truyền ra một giọng nam thô lỗ: "Ai da, sáng sớm thế này, gõ gõ gõ cái gì, gõ mẹ ngươi sao?"

...... Thân Đồ Xuyên như thế nào trở nên thô lỗ như vậy? Quý Thính biểu tình cứng đờ ra, còn không kịp nói gì cửa đã mở, một người vạm vỡ hùng hùng hổ hổ mở cửa, nhìn đến là một cô gái trẻ thì sửng sốt một chút, ngay sau đó giọng điệu cũng nhẹ nhàng đi: "Cô tìm ai?"

Quý Thính nhìn người mới mở cửa, xác định chắc chắn đừng nói mười năm, ngay cả hai mươi năm, Thân Đồ Xuyên cũng không có khả năng từ hai mí biến thành một mí, trong nháy mắt cô liền cảm thấy an tâm.

"Tôi tìm Thân Đồ Xuyên." Quý Thính ngoan ngoãn trả lời, nỗ lực cố gắn làm hai mắt của mình thoạt nhìn vô hại một chút.

Người vạm vỡ nhíu nhíu mày: "Cô nói tên này nghe có chút quen tai, nhưng ở đây không có người này."

Quý Thính sửng sốt: "Sẽ không mà, cậu ta hẳn là ở đây." Cô nói xong, dừng lại một chút, "Cậu ta có thể là chủ nhà, anh có thể tìm giúp tôi không?"

"Thật không có người này," Người trung niên đối với cô gái trẻ xinh đẹp có rất nhiều kiên nhẫn, "Phòng này là tôi mua, không phải thuê, hơn nữa chủ trước cũng không phải tên Thân Đồ Xuyên, cô tìm lầm chỗ rồi."

"A, phải không? Vậy cảm ơn." Quý Thính cười gượng, nói lời cảm tạ, xoay người chậm rì rì đi xuống lầu.

Người trung niên nhìn bóng dáng lung lay của cô, có chút không đành lòng, nghĩ nghĩ nói: "Nếu không cô gọi điện thoại đi, hỏi địa chỉ rõ ràng rồi nói."

Anh ta nói xong lại cảm thấy dư thừa, cô gái này nếu có thể liên hệ được người cũng sẽ không như vậy trực tiếp chạy tới tìm. Chỉ là anh ta vừa muốn đóng cửa liền nhìn thấy cô gái đôi mắt sáng lấp lánh chạy trở về: "Tốt quá, tôi có thể mượn điện thoại anh sử dụng một chút không?"

Từ lúc thời gian nhảy vọt đến giờ, trong đầu cô toàn là lộn xộn, nếu không phải anh ta nhắc nhở, cô thật đúng là quên có thể liên hệ điện thoại.

Người đó không do dự lấy điện thoại từ trong túi quần đùi ra, Quý Thính nói cảm tạ, đem dãy số đã học thuộc lòng gọi đi. Trước kia cô cũng không nhớ này nọ, vẫn là Thân Đồ Xuyên bức cô phải nhớ, nói rằng một ngày nào đó di động không có điện còn có thể dùng điện thoại công cộng liên lạc với cậu.

Lúc đó cô không cho là đúng, chỉ vì để cậu bạn trẻ vui lòng mới học thuộc, không nghĩ tới hiện tại thật dùng được.

Ấn xong dãy số, Quý Thính mới bấm nút gọi, nghe được bên trong truyền ra tiếng "đô... đô...", cô nhẹ nhàng thở ra. Có thể đả thông, thật tốt quá.

Chỉ là tiếng đô đô đã kết thúc, bên kia không có người tiếp nghe, cô chỉ có thể gọi lại lần nữa, liên tiếp gọi ba lần, trước sau không có người trả lời.

Người trung niên thấy Quý Thính ngày càng sốt ruột, không khỏi hỏi lại: "Cô xác định là số di động này sao?"

"Phải, xác định." Nói xong, Quý Thính chợt sửng sốt một chút, nhớ lại mười năm đã qua, số di động này thật đúng là không nhất định vẫn còn của Thân Đồ Xuyên.

Người đó thấy biểu tình của Quý Thính không đúng, trong mắt toát ra vẻ đồng tình, nhìn dáng vẻ cô gái này chính là đi tìm bạn trai đi, người ta không trả lời điện thoại, hiển nhiên là đã đá văng cô ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!