Chương 17: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (16)

Quý Thính nào dám nói tiếp, khụ một tiếng hàm hồ qua đi: "Vậy lúc sinh nhật, tôi sẽ mua bánh kem cho cậu..."

"Em biết tôi nói không phải cái này," Thân Đồ Xuyên cầm tay cô, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô chằm chằm, "Tôi muốn cái gì, trong lòng em thật rõ ràng, nếu em có thích tôi thì không cần cự tuyệt tôi."

Người con gái này quá hồn nhiên, cậu không đem buộc chặt cô ấy lại thì không có cách nào an tâm được.

Quý Thính cứng đờ đối diện với cậu, nhìn thấy đáy mắt cậu dần dần trào ra vẻ thất vọng, đành vội vàng gật đầu: "Tôi, tôi thích cậu, sẽ không cự tuyệt." Ai nha, không được, cần thiết phải nghĩ cách trước tiên hoàn thành nhiệm vụ.

Dù sao người đọc oán niệm yêu cầu chỉ cần làm nam phụ hạnh phúc, không cứng nhắc quy định phải chờ sau khi cô kết hôn sinh con với nam phụ mới có thể kết thúc nhiệm vụ, chỉ cần trong bốn tháng này làm Thân Đồ Xuyên có được cảm giác hạnh phúc, cô sẽ có thể rời đi.

Thân Đồ Xuyên nhìn đến trên mặt cô ửng hồng thì không nhịn được cười lên. Quý Thính nhất thời ngây ngẩn cả người. Đôi mắt không hề có khói mù mà sạch sẽ thanh triệt, đôi môi mỏng giờ phút này cong cong lên, mang theo vẻ đơn thuần cùng sự tùy ý của thiếu niên.

Có chút xa lạ, nhưng rất đẹp.

Quý Thính ngây ngốc mà nhìn, Thân Đồ Xuyên đáy mắt ý cười càng đậm: "Đẹp sao?"

"...... Đẹp." Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng đây là sự thật. Quý Thính phức tạp nhìn trên mặt Thân Đồ Xuyên đầy đắc ý, chậm chạp đi về phòng.

Thân Đồ Xuyên một mình ở trên sô pha ngồi một lát, cuối cùng gởi một tin nhắn cho Lý Thác, nói ra quyết định của mình.

Từ hôm đó, Quý Thính phát hiện Thân Đồ Xuyên tựa hồ thay đổi, trở nên có chút... dính. Cậu đã chân chính đem mình trở thành bạn trai Quý Thính, sẽ đúng lý hợp tình muốn hôn muốn ôm một cái, còn sẽ trộm làm việc vặt tích cóp tiền mua đồ cho cô.

Quý Thính bị một bạn trẻ nhỏ hơn mình sáu tuổi, lại là một nhân vật giả thuyết trong sách dán mình đến như vậy, trong lòng không phải không hoảng hốt, nhưng từ lần nọ trong lúc vô tình nhìn thấy cái bớt sắp biến mất, tức khắc cái gì cũng quên đi, ngẫu nhiên còn sẽ chủ động ôm cậu một cái, chỉ nghĩ làm bớt nhanh chóng biến mất.

Ngày Lý Thác xuất ngoại, cô và Thân Đồ Xuyên cùng đi đưa, từ sân bay trở về, hai người ngồi trên taxi, Thân Đồ Xuyên vẫn luôn không nói gì, chỉ là nắm lấy tay cô không bỏ.

Quý Thính biết cậu khổ sở trong lòng, lúc đi ngang qua cửa hàng bánh kem cậu thích, cô vội vàng kêu tài xế dừng lại, kéo Thân Đồ Xuyên xuống xe.

Thân Đồ Xuyên nhìn cửa hàng bánh kem, biết cô muốn làm gì, nhưng vẫn không nhấc nổi hứng thú: "Tôi không muốn ăn."

"Chúng ta mua mang về, chờ lúc cậu muốn ăn thì ăn." Quý Thính cười tủm tỉm, kéo cậu đi vào trong, chọn một đống đồ ngọt đóng gói mang về.

Nhìn bao lớn bao nhỏ, Thân Đồ Xuyên dở khóc dở cười: "Nửa tháng còn lại có phải chúng ta lại phải ăn mặc cần kiệm?"

"Tính cái gì, đây là dùng tiền lần trước cậu đi làm mà mua." Quý Thính nở nụ cười. Đứa nhỏ này thật sự ngoan, cực cực khổ khổ kiếm tiền, một phần mua quà cho cô, dư lại toàn bộ nộp lên, một xu cũng không lưu lại cho mình.

Thân Đồ Xuyên nghe được dùng tiền của mình mua, tâm tình cuối cùng tốt lên: "Vậy em cứ mua, tiền không đủ tôi lại đi kiếm." Cậu là đàn ông, vốn nên gánh vác gia đình này, để cho Quý Thính ăn ngon uống tốt.

"Được rồi, hiện tại quan trọng nhất là cậu phải học cho thật tốt." Quý Thính liếc liếc cậu một cái, cuối cùng vẫn không nhịn được cười cười, tim Thân Đồ Xuyên động động, đem tay cô ôm lấy cánh tay của mình, để cô vịn tay mình rồi đi về phía trước.

Hai người chậm rãi tản bộ về nhà, đã là cuối thu, trên đường lá thu vàng rơi đầy, dẫm lên sẽ phát ra tiếng vang kẽo kẹt, hai người không ai nói chuyện, chuyên chú dẫm lên lá cây bước tiếp.

Một lát sau, Thân Đồ Xuyên không nhịn được mở miệng, "Quý Thính."

"Chuyện gì?"

"Em nói, người nếu là không chia cách thì tốt biết bao nhiêu." Tuy rằng cậu nỗ lực che dấu cảm xúc chân thật, nhưng lúc này nhìn lá rụng trên mặt đất vẫn không thể che lại khổ sở của mình.

Quý Thính an ủi nhón mũi chân lên sờ sờ đầu cậu: "Chia tay đều là ngắn ngủi, về sau thời gian còn dài, sản nghiệp Dung gia ở thành phố này, bọn họ tốt nghiệp xong khẳng định sẽ về lại đây, đến lúc đó các người lại có thể cùng chơi với nhau."

"Chính là, chia cách thời gian mặc kệ là dài hay ngắn đều làm con người không được thoải mái." Thanh âm Thân Đồ Xuyên thấp thấp, buồn buồn, một lúc sau cậu nghiêm túc nhìn Quý Thính, "Cho nên, chúng ta không cần chia cách, có được không?"

Quý Thính vốn dĩ muốn nói lời dễ nghe để an ủi cậu, kết quả đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Thân Đồ Xuyên, đột nhiên cô có chút không đành lòng, sờ sờ mũi: "Tôi cũng không nghĩ tới chia cách với cậu, nhưng nếu bị chia cách thì sao? Tôi nói là "nếu" ha."

Thân Đồ Xuyên chỉ nghĩ đến có thể có khả năng này, chân mày liền nhịn không được nhíu lại, trầm ngâm một lát rồi nói chắc chắn: "Tôi sẽ tìm được em, mặc kệ là em chạy trốn cũng được hay là cái gì khác, tôi đều sẽ tìm được em."

"... Cậu còn rất chấp nhất." Quý Thính bật cười.

Thân Đồ Xuyên liếc cô một cái: "Nhưng mà tôi khuyên em tốt nhất đừng chia cách với tôi, bằng không tới khi tôi tìm được em tôi sẽ rất tức giận."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!