Chương 15: TG1: Vai ác tàn tật hung ác nham hiểm (14)

Trên má cậu thiếu niên nhiễm một tầng hồng nhạt, rõ ràng là diện mạo muốn khắc chế thành lạnh nhạt, bởi vì điểm đỏ ửng này lại lộ thành chút trẻ con. Đôi mắt thâm thúy, mũi cao thẳng, tuy rằng còn chưa hoàn toàn trưởng thành nhưng cũng có thể tưởng tượng đến 27-28 tuổi, cậu sẽ anh tuấn biết bao nhiêu.

Quý Thính và Thân Đồ Xuyên dán đến cực gần, gần đến có thể cảm giác được rõ ràng hơi thở lẫn nhau, môi răng chạm vào nhau, cùng mang theo hương chanh như nhau, nhàn nhạt mà cùng thấm vào ruột gan. Đối diện nhau một giây đồng hồ lại dài như một năm, hầu kết Thân Đồ Xuyên giật giật, đôi tay nâng lên muốn đỡ eo Quý Thính.

Chỉ là cậu mới vừa động, Quý Thính giống như bị dọa tới, cô đột nhiên lui hai bước: "Tôi lần này không phải cố ý!"

"Vậy lúc trước cô là cố ý?" Xúc cảm mềm mại còn như dừng ở trên môi, Thân Đồ Xuyên ngồi dậy, lấy nạng chống đứng lên.

Quý Thính biết cậu nói chính là lần trước mình trộm hôn cậu, cô không khỏi khụ lên một tiếng, nhìn đến đồ trong máy giặt, cố tình nói sang chuyện khác: "Còn không phải chỉ là giặt cái khăn trải giường sao, làm như làm chuyện gì xấu, hiện tại thật hay đi, cả hai người đều bị ngã."

Thân Đồ Xuyên ra vẻ bình tĩnh, nhiệt độ trên mặt lại chỉ có tăng không giảm, cậu chống nạng đi ra ngoài: "Tôi đi mua bữa sáng cho cô, hôm nay muốn ăn gì?"

"Bánh quẩy đi."

Thân Đồ Xuyên lên tiếng, ra tới cửa đột nhiên dừng lại, liếc Quý Thính một cái, nhấp môi, "Chính là làm chuyện xấu." Nói xong cậu không quay đầu lại mà đi một đường.

"Cậu có thể làm gì hư..." Quý Thính nghĩ đến cái gì, nụ cười trên mặt đột nhiên chựng lại, sau một lúc lâu cô cảm khái nói một câu, "Thiếu niên trưởng thành nha..."

Mãi cho đến khi đến dưới lầu, mặt Thân Đồ Xuyên còn chưa giảm nhiệt, khóe môi cong lên vẫn chưa đổi, chỉ đến khi nhìn thấy người nọ đứng ở hàng hiên, tâm tình tốt đẹp trong nháy mắt không còn chút nào.

"Cậu đến đây làm gì?" Thân Đồ Xuyên mặt âm trầm hỏi.

Thâm tím trên mặt Lý Thác so với trước kia càng nghiêm trọng, một con mắt còn không mở ra được, giờ phút này nhìn thấy Thân Đồ Xuyên, cậu miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, so với khóc còn muốn khó coi hơn: "Tôi đến thăm cậu."

"Cậu cảm thấy tôi yêu cầu vậy sao?"

Lý Thác ngơ ngẩn nhìn vị trí trống rỗng ở cẳng chân Thân Đồ Xuyên, lần trước bởi vì Thân Đồ Xuyên có mang chân giả cho nên nhìn không quá rõ, hiện giờ nhìn đến chỗ bị cắt, trái tim cậu đau như bị kim đâm.

"Tôi bị mất trí nhớ, cho nên không trở về kịp." Lý Thác lẩm bẩm.

Thân Đồ Xuyên mắt lạnh nhìn cậu: "Được rồi, cho nên cậu còn có thể ở đây mà nói chuyện với tôi." Cho dù cậu không tin Lý Thác cũng sẽ tin tưởng Quý Thính.

"Mặc kệ có mất trí nhớ hay không, cậu là vì tìm tôi mới bị mất chân, là tôi thiếu cậu." Đôi mắt Lý Thác hơi ướt át, nhìn về phía Thân Đồ Xuyên, "Tôi không xứng là bạn của cậu, cũng không xứng cầu cậu tha thứ cho tôi, hôm nay tôi tới... chỉ là thăm cậu mà thôi."

"... Cút!" Thân Đồ Xuyên sẽ không mềm lòng, Lý Thác hại cậu chịu nhiều khổ cực như vậy, cậu sẽ không mềm lòng.

Lý Thác rũ mắt, sau một hồi chua xót lắc lắc đầu, xoay người rời đi.

Thân Đồ Xuyên đứng ở hàng hiên một hồi lâu, cho đến khi Quý Thính đợi không được đi xuống tìm, cậu mới hơi hơi hoàn hồn.

"Làm sao vậy?" Quý Thính lo lắng hỏi.

Thân Đồ Xuyên nhìn về phía cô, sau một lúc lâu giọng nói khàn khàn trả lời: "Lý Thác đã tới."

"......" Địa chỉ là cô đưa, nhưng cô không nghĩ Lý Thác sẽ tới nhanh như vậy, không phải nói chờ Thân Đồ Xuyên hết giận mới tới sao? Quý Thính nhíu mày.

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn cô, sau một hồi lâu đột nhiên ủy khuất hướng tới cô mà vươn tay: "Ôm."

Tim Quý Thính mềm đi, đi qua ôm cậu vào trong lòng ngực, tùy ý cậu ném nạng chống đi mà đem trọng lượng toàn thân đều đè trên người cô. Đôi mắt Thân Đồ Xuyên chống vào bả vai của cô, giống như một con cún lớn dịu ngoan, chỉ lát sau Quý Thính cảm giác được bả vai mình ướt át.

"Tôi tình nguyện là cậu ta phản bộ tôi..." Thân Đồ Xuyên nhỏ giọng nói... Truyện Đoản Văn

Quý Thính buông tiếng thở dài: "Tôi hiểu...... Chính là, hòa giải với chính mình không được sao?"

Trong nguyên văn, khi Lý Thác khôi phục ký ức đã là vài năm sau, lúc đó cả Lý Thác và Thân Đồ Xuyên đều đã là người lớn. Trong thế giới người trưởng thành, hòa giải là việc không dễ dàng, huống chi Thân Đồ Xuyên nhận hết khuất phục, cuối cùng chẳng sợ là biết Lý Thác sai hay không, hận ý trong lòng đã không thể biến mất.

Nhưng hiện tại không giống nhau, hai người chia lìa mới mấy tháng, tâm trí hay bên ngoài cũng vậy, vẫn còn là bộ dáng thiếu niên, mà cảm tình của thiếu niên vẫn luôn là nhiệt liệt, cởi bỏ hiểu lầm thì mọi ngăn cách đều có thể đốt cháy.

"Không tốt, không công bằng." Thân Đồ Xuyên đứng thẳng dậy, vẻ mặt cô nếu dám nói chuyện giúp cậu ta thì tôi sẽ liền tức giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!