"Anh đã hứa với em, anh sẽ bình an trở về, cùng em đi tìm thuốc cứu thế giới, cùng em thi đại học, cùng em tốt nghiệp, anh nói anh phải cầu hôn em... Anh cái tên chó chết này! Anh biết em đi tìm anh đã bao lâu, biết không? Bọn họ đều cho rằng anh đã chết.... ô ô ô..." Quý Thính vừa nói, vô lực quỳ gối trên mặt đất, ôm lấy chân Thân Đồ Xuyên, thất thanh khóc rống lên.
Từng từ từng từ như nhuốm máu, chứa đầy ủy khuất và thống khổ, Thân Đồ Xuyên lại không thể nào đồng cảm được, khuôn mặt hắn trơ trơ nhìn đỉnh đầu Quý Thính, ngón tay lạnh lẽo để lên đầu cô, thầm nghĩ, chỉ cần dùng sức một chút, người này sẽ bị hắn đè nát.
"Lạnh......" Quý Thính rầm rì.
Theo bản năng, Thân Đồ Xuyên rụt tay lại, hắn nhíu mày, sau đó nhìn thấy Quý Thính đang giương mắt nhìn mình chằm chằm, hắn giật mình: "Nhìn cái gì?"
"Nhìn anh cũng không được sao?" Nhìn gương mặt này, trong lòng Quý Thính vẫn còn giận giỗi, không khỏi trừng mắt lên.
Mắt Thân Đồ Xuyên tối sầm: "Dám nói với tôi như vậy, có tin tôi giết..."
"Tay anh sao lạnh vậy, là mặc đồ quá mỏng hay sao?" Quý Thính làm lơ lời hắn nói, cúi đầu lo lắng cầm tay hắn lên, để bên môi, nhẹ nhàng hà hơi.
Thân Đồ Xuyên cổ quái nhìn, cảm thấy cô biến đổi cảm xúc có chút... giống như bị thần kinh?
Ngón tay lạnh lẽo được bàn tay ấm áp của đối phương bao lấy, Thân Đồ Xuyên im lặng nhìn người phụ nữ trước mặt, mũi hắn có thể ngửi được mùi hương chanh nhàn nhạt. Mặc kệ là khuôn mặt hay là hương vị trên cơ thể cô đều mang lại cảm giác vừa xa lạ lại quen thuộc, nhưng có điều chắc chắn, hắn vô pháp xuống tay.
Lúc ý thức được ý tưởng này, hắn lại một lần nữa sửng sốt. Từ lúc phá kén tới nay, hắn chưa bao giờ có cảm xúc dao động như vậy, càng chưa từng có tâm tư sẽ không giết một ai đó. Như muốn kháng cự ý nghĩ này, hắn rút tay ra khỏi tay Quý Thính, ngón trỏ chống lên trán cô.
Chỉ cần nhẹ nhàng đâm thủng, cô ta sẽ bị cảm nhiễm virus, mà bởi vì độc tính của hắn, cô ta sẽ không có cơ hội biến thành thây ma mà sẽ chết ngay lập tức.
Chỉ cần đầu ngón tay dùng một chút lực......
Bang!
Quý Thính phủi tay hắn ra, không cao hứng: "Em giúp anh làm ấm tay, anh chọc chọc gì vào em?"
"......"
"Thôi bỏ đi, tay anh lạnh như vậy, chắc cả đêm cũng không làm ấm nổi, anh đi theo em lên xe, trên xe có máy sưởi." Quý Thính đẩy hắn ngồi lên ghế phụ, còn mình ngồi vào chỗ lái xe, "Tuy rằng tiếng động có thể sẽ gây chú ý, nhưng hiện giờ em giỏi lắm, nhất định sẽ bảo vệ được anh."
Cô nói ra là có ý khoe, xa cách một năm nay, cô nỗ lực rất nhiều để tiến tới, trong căn cứ không ai có nhiều kinh nghiệm thực chiến như cô, sức chiến đấu của cô đã trở thành số một số hai trong căn cứ.
Nhưng Thân Đồ Xuyên nghe được thì càng muốn giết người này, tuy rằng hắn không cho rằng mình giống những thứ máu me đi lại ngoài kia, nhưng hắn rốt cuộc cũng là một con thây ma, người phụ nữ này lấy chuyện giết thây ma làm niềm vui, theo bản năng hắn muốn giết cô ta.
Nhưng mỗi khi hắn muốn động thủ, lại sẽ có một bản năng khác ngăn lại.
Thân Đồ Xuyên không muốn bị bản năng khống chế, bản năng nào mạnh mẽ, hắn càng muốn giằng co với nó. Đồng tử Thân Đồ Xuyên hơi lóe lên, hàm răng dần dần trở nên sắc nhọn.
Hắn nhìn đôi môi không ngừng lay động kia, há miệng muốn cắn lên, Quý Thính đang bá bá nói chuyện đột nhiên ngừng lại, nâng mặt hắn lên, miệng Thân Đồ Xuyên bị bắt phải đóng lại, hàm răng sắc nhọn tự nhiên bị đâm vào trong miệng.
Thân Đồ Xuyên: "......"
Tuy rằng không có loại phản ứng gọi là "đau đớn", hàm răng nhọn vừa kéo ra, miệng vết thương cũng sẽ khép lại ngay giây sau đó, nhưng hắn không ngờ, sát tâm đối với Quý Thính đã tiêu tán đi mất.
"Sao màu mắt anh lại thay đổi? Màu xám... Đây không phải là màu mắt thây ma hay sao?" Quý Thính ngạc nhiên.
Ánh đèn trong xe không quá sáng, cô phải tiến đến thật gần mới có thể xác định màu sắc đôi mắt hắn. Thân Đồ Xuyên vô cảm nhìn Quý Thính, cảm thụ được hương chanh quanh quẩn bên mình, bản năng lại kêu gào "cắn cô ta! Giết cô ta!", mà sau một lúc nhìn chằm chằm đôi môi Quý Thính, rốt cuộc hắn cũng cắn.
Quý Thính: "?"
Thân Đồ Xuyên: "......" Trong lòng là muốn ăn thịt người, nhưng mà môi co dãn mềm như vậy, một chút cũng không nhẫn tâm, làm sao bây giờ?
Kinh ngạc qua đi, Quý Thính vốn dĩ nhắm mắt lại, nhưng lại cảm giác được hắn giống như nhai kẹo cao su mà nhai nhai môi mình, cô thật vô ngữ, đẩy hắn ra: "Em nói chuyện đứng đắn với anh, anh hôn em làm gì?" Còn hôn tệ như vậy, thật đáng đánh.
Thân Đồ Xuyên: "......"
"Em hỏi anh chưa trả lời, vì sao đôi mắt của anh biến thành màu xám?" Quý Thính nhíu mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!