Trong viện nghiên cứu không có chút ánh sáng nào, Quý Thính cầm một cái đèn pin nhỏ xíu chiếu loang loáng mới lờ mờ thấy được vài con thây ma du đãng. Bước thật nhẹ, Quý Thính vừa lưu ý thây ma bốn phía, vừa cẩn thận dưới chân không bước lên những đồ lạp tạp, tránh phát ra bất cứ động tĩnh nào.
Viện nghiên cứu rất lớn, chỉ từ cửa chính đến kho thuốc tốn không ít thời gian, khi Quý Thính tới trước kho dược phẩm thì đã đổ mồ hôi khắp người.
Lặng lẽ ngừng trước cửa kho, có một con thây ma mặc áo khoác trắng đi tới, Quý Thính vẫn bình tĩnh không nhúc nhích, cho đến khi con thây ma đi ngang qua, cô mới nhẹ nhàng thở ra.
Quý Thính an tĩnh đứng đó quan sát đám thây ma chung quanh, cô nhận ra bọn chúng giống như trong sách mô tả, trên người không có vết thương, sắc mặt tuy rằng tái nhợt nhưng cũng không quá mức. Nếu không phải biết trước, bởi vì quá gần với nguồn virus thây ma nên bị cảm nhiễm, sau khi bị nhiễm thì cũng không khác gì mấy người còn sống, Quý Thính đã bị lộ từ lâu.
Quan sát đã đủ, Quý Thính đi vào trong kho thuốc.
Tầng trên cùng, một con thây ma đang đi từ từ, cổ nó bị chém đứt một nửa, đầu ngoặc xuống một góc kỳ dị, phía sau nó là các tầng cửa bảo hộ đã bị mở ra. Tầng lầu này chỉ có một mình nó, thanh âm hồng hộc từ cổ họng nó vang vọng trong đại sảnh nghe thật quỷ dị.
Nó cứ đi, chân trái bị gãy đột nhiên răng rắc một tiếng, giây sau chỗ gãy rơi ra, rụng trên mặt đất, mà nó cũng vì thế mà bị ngã xuống.
Cú ngã làm cổ nó bị gãy ra thêm một chút, chỉ còn một phần ba dính với đầu, có thể sẽ bị đứt rời bất cứ lúc nào. Nó giãy giụa một lát nhưng mãi không thể đứng lên, đành chỉ có thể bò từ từ, cho đến trước một cánh cửa bảo hộ, thò bàn tay chỉ còn xương ra, theo bản năng ấn vài con số trên khóa mật mã.
Ca ——
Cửa mở ra, âm thanh trong miệng con thây ma thay đổi một chút, giống như thấy cửa mở thì vui vẻ, giây tiếp theo nó lại sụp xuống đất, lúc này giống như đã chết, hoàn toàn không còn nhúc nhích gì.
Lại thêm một hồi, ngón tay xương xẩu lại giật giật, nó lại ngoan cường bò về phía trước, trên người còn dính máu và đất cát kéo lê trên sàn nhà, để lại một vệt dơ dài. Cuối cùng, nó rốt cuộc bò tới trước một cái hộp trong có chứa hai ống nghiệm.
Hai ống chứa chất lỏng trong suốt giống nhau như đúc ở phía sau mặt kính của hộp, chỉ cần ấn nút bấm trên hộp là có thể lấy được thuốc. Thây ma chạm vào hộp, lịch kịch như mất đi bình tĩnh.
Nó không có thần trí nhưng cũng biết chỉ có thể lấy một loại, nếu chọn sai thì hậu quả sẽ khó lường. Đang lúc nó còn chần chừ, phía sau xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng động rất nhỏ, sau đó là tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ: "Sao cửa lại mở thế này?"
Thanh âm vừa thốt lên thì im bặt ngay lập tức. Con thây ma nghe được tiếng động, theo bản năng muốn gào rống lên, nhưng giọng cô ấy lại giống như có ma chú làm nó hoàn toàn không thể động đậy, mỗi tế bào trên người nó như kêu gào "trốn đi, đừng để cô ấy nhìn thấy đến dáng vẻ này!"
Con thây ma bắt lấy một ống nghiệm, giây tiếp theo nó lại ngã xuống, đầu lại bị đứt ra thêm một chút, thuốc trong ống nghiệm đổ lên trên cổ nó, chảy thẳng xuống yết hầu. Trừ bỏ phần đổ vào trong cổ họng nó, phần thuốc còn lại theo không khí tản ra ngoài.
Trong nháy mắt muôn vàn thây ma xao động gào rống lên, thanh âm từ bốn phương tám hướng truyền đến, mà con thây ma bị thuốc đổ vào người thì hoàn toàn nằm im như chết trên mặt đất.
Quý Thính mới vừa đi đến tầng cao nhất, còn chưa đến cánh cửa khóa đầu tiên đã nghe được tiếng thây ma xao động, cô hoảng hốt chạy đến bên cửa sổ, vừa nhìn xuống thì hốt hoảng lên ——
Đám thây ma còn ở trong viện nghiên cứu giờ phút này như điên lên, chạy nháo nhào ra ngoài, giống như nơi này có thứ gì đó vô cùng khủng bố đuổi chúng nó đi, mà những con thây ma bên ngoài viện nghiên cứu không xa thì lại gào rống lên, phủ phục xuống đất, nếu chú ý nghe tiếng hô của chúng... thì có thể nghe ra nỗi sợ hãi bên trong.
Quý Thính nhìn những con thây ma phủ phục ở xa, lại nhìn tiếp những con thây ma đang hớt hơ hớt hải chạy ra ngoài, cô lẩm bẩm: "Tốc độ thây ma... sao lại trở nên nhanh như thế?"
...... Không đúng, không chỉ là tốc độ, đám thây ma này có vẻ như còn thị lực, những con chạy như điên ra ngoài, có vài con suýt chút nữa thì bị đụng vào thân cây, nhưng gần đến trước thân cây đều dễ dàng né tránh. Hôm nay tuy rằng khá lạnh, nhưng lại không có gió, những thân cây đó chỉ đứng an tĩnh một chỗ, nếu không có thị lực thì làm sao chúng tránh đi được?
Tim Quý Thính chậm rãi trầm xuống, cô không rảnh đi tìm thuốc nữa, xoay người chạy xuống lầu.
Mà cách chỗ cô vừa đứng khoảng mười mét, vài vết thương trên người một con thây ma đang ùng ục sôi lên, dịch nhầy không ngừng nở ra bao trùm cơ thể nó, rất nhanh con thây ma đã bị hoàn toàn bao lại. Dịch nhầy dần dần cứng lên, giống như một tượng thạch cao trùm lấy nó.
Tim Quý Thính đập thình thịch, trong đầu không ngừng triệu hồi oán niệm người đọc, cô muốn hỏi chuyện này là như thế. Theo trong sách, tai nạn này giằng co khoảng năm năm, nhưng trong năm năm này thây ma rõ ràng không tiến hóa gì, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì làm cho cốt truyện phát sinh ngoài lề?
Đáng tiếc oán niệm người đọc giống như không tồn tại, cho dù cô kêu gào thế nào cũng không thể gọi ra, Quý Thính chỉ có thể tiếp tục chạy xuống.
Bởi vì thây ma trong viện nghiên cứu chạy trốn ra ngoài, Quý Thính không ngại ngần gì lúc chạy nhanh xuống lầu, chỉ đến khi gần tới cổng lớn, cô mới cố gắng di chuyển nhẹ nhàng lại.
Giờ phút này đám thây ma từ viện nghiên cứu chạy ra ở gần chỗ cô đậu xe, giống những con thây ma khác đang phủ phục trên mặt đất, khuôn mặt rất sinh động, hoàn toàn không giống như người đã chết.
Quý Thính cẩn thận nhìn, đếm đếm thấy có cả mấy chục con thì nhíu mày lại. Chúng quá gần xe, hiện giờ tốc độ và thị lực tăng lên, nếu cô cứ tiến lên như vậy sẽ rất dễ bị phát hiện.
Đang lúc cô còn do dự, tiếng gào rống dần dần nhỏ lại, tựa hồ nghi thức tế lễ đã tới hồi cuối, Quý Thính nhận ra nếu bây giờ không chạy thì sẽ không còn cơ hội, cô hít sâu một hơi, gần đến bên người chúng thì chạy vọt tới chỗ xe.
Đám thây ma vẫn còn đang sợ hãi chưa ý thức được có người tới gần, đến khi nghe được tiếng động thì Quý Thính đã chui vào xe, khóa cửa lại.
Bọn chúng gầm rú phóng tới xe, Quý Thính một chân đạp ga lùi xe lại, xe nghiền lên đám thây ma, phát ra âm thanh trầm đục, đám thây ma giống người sống lập tức kêu thảm thiết. Quý Thính không mềm lòng, đụng chúng thêm lần nữa, cho đến khi người khác mà nhìn tới cũng biết được chúng là thây ma, cô mới lái xe chạy đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!