Chương 125: TG 8 (8): Gặp lại bạn học cũ

Quý Thính và Thân Đồ Xuyên nói chuyện trong phòng trực ban, sau đó mệt quá ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau. Mở mắt ra, phát ngốc cả nửa ngày cô mới nhớ ra được tối hôm qua mình ngủ quên trên cái giường nhỏ trong phòng, mà cô còn ôm Thân Đồ Xuyên thật chặt. Quý Thính hơi hơi cong môi.

"Khụ......"

Ai? Quý Thính đột nhiên ngồi dậy, bất ngờ đối diện với Khương Du.

Quý Thính: "......"

Mắt to trừng mắt nhỏ ba giây, tới khi phản ứng ra được thì sợ tới mức thiếu chút nữa bị rớt xuống khỏi giường, cô sốt ruột hoảng hốt giải thích: "A, dì, dì, không phải như dì nghĩ như vậy đâu, cháu không có, cháu không phải... Cháu và Thân Đồ Xuyên là trong sạch!"

Câu cuối cùng vừa vang dội lại rõ ràng, đánh thức Thân Đồ Xuyên còn đang ngủ, cậu cau mày ngồi dậy, giọng còn chút ậm ừ: "Cái gì trong sạch?"

"Chúng ta nha, trong sạch." Quý Thính thấy cậu còn hoàn toàn chưa tỉnh, lén nhéo eo cậu một cái.

Thân Đồ Xuyên mê mang nhìn Quý Thính, sau đó như ý thức được có chuyện gì đó không đúng, lập tức khiếp sợ nhìn lên thấy được Khương Du, không đợi bà nói gì, cậu đã nhanh chóng giải thích: "Mẹ, tụi con không xằng bậy, chỉ là nói chuyện một hồi thì mệt quá nên ngủ luôn ở đây, thật không giống như mẹ nghĩ đâu..."

"Mẹ đâu có nghĩ gì, mẹ tin tưởng các con," Khương Du tà tà liếc họ một cái, "Nhanh lên, đi rửa mặt, chúng ta phải xuất phát."

Nói xong bà tiêu sái đi ra ngoài, để lại hai bạn nhỏ mặt đối mặt.

Sau một hồi Quý Thính mởi cẩn thận hỏi nhỏ: "Dì không giận thật chứ? Nếu không chúng ta đi giải thích thêm một chút?"

Thân Đồ Xuyên lúc này đã tỉnh hẳn, nhìn quần áo chỉnh tề trên người Quý Thính, không khỏi cười khẽ một tiếng, duỗi tay san bằng nếp nhăn giữa trán cô: "Yên tâm, mẹ tin tưởng chúng ta."

"?"

Không đợi Quý Thính hỏi vì sao, Thân Đồ Xuyên đã kéo cô ra khỏi giường. Rời khỏi phòng trực, đối diện với ánh mắt trêu chọc của cha mẹ, hai người đều có chút ngượng ngùng.

"Được rồi, nhanh chóng rửa mặt dọn dẹp, sẵn hiện tại tuyết ngừng rơi, chúng ta đi nhanh lên." Khương Du mỉm cười thúc giục.

Thân Đồ Sổ lau mặt: "Đúng vậy, mọi người sửa soạn đi, vừa rồi ba nhìn thấy có kho hàng phía sau trạm xăng, ba sẽ đi xem ở đó có gì."

Quý Thính và Thân Đồ Xuyên đỏ mặt nhìn nhau, nhanh chóng chạy đi rửa mặt, còn Khương Du và Thân Đồ Sổ cùng đi kho hàng.

Rửa mặt sơ sài xong, Thân Đồ Xuyên đưa khăn cho Quý Thính: "Lau mặt đi."

"Cảm ơn." Sau khi rửa mặt, Quý Thính bình tĩnh hơn, hai người đi đến chỗ xe chờ đợi. Chờ mãi chờ mãi không thấy người, biểu tình cả hai trở nên ngưng trọng.

Đúng lúc họ nhịn không được muốn đi tìm, Khương Du vẻ mặt kích động chạy tới: "Mau mau, mau đi kho hàng......"

Chưa dứt lời, Thân Đồ Xuyên mặt trắng bệch đã xông tới, Quý Thính cũng cuống quít đuổi theo. Lúc trái tim hai người còn đập bùm bùm, giây tiếp theo đã thấy Thân Đồ Sổ cao hứng đứng vẫy vẫy tay: "Mau tới đây! Hôm nay xem như chúng ta trúng mánh!"

Thân Đồ Xuyên và Quý Thính sửng sốt, đến khi thấy được đồ vật trong kho, cả hai lập tức im bặt.

"Hai đứa chạy nhanh như vậy làm gì?" Khương Du thở hổn hển đuổi theo, nhìn thấy Thân Đồ Xuyên và Quý Thính còn đang ngẩn người, không khỏi cười một tiếng, "Ba mẹ cũng chỉ tùy tiện đi xem có dụng cụ nào thuận tay để cầm theo, ai biết nơi này có quá nhiều thứ như vậy, thật y như một siêu thị..."

Quý Thính nhìn kho hàng đầy ắp đồ, trong lúc nhất thời cũng không còn lời nào để nói... Nếu biết rằng sẽ may mắn như vậy, cô còn cần gì mua đám bánh khô này!

"Hẳn là chủ trạm xăng này trước đây có mở siêu thị, mấy thứ này là hàng ông ta chưa kịp trả lại." Thân Đồ Xuyên nhặt lên tờ ghi nhớ, nhìn thoáng qua, "Nhiều đồ như vậy chúng ta khẳng định lấy không hết được, không bằng chỉ lấy một ít đồ dùng sinh hoạt tất yếu, còn lại thì khóa cửa lại."

"Ba mẹ cũng nghĩ như vậy, nhanh lên, còn phải đi tìm anh họ Quý Thính nữa." Đột nhiên được nhiều đồ như vậy, Thân Đồ Sổ thật cao hứng, nhưng cũng không tới nỗi bị choáng váng đầu óc.

Mấy thứ này thoạt nhìn có thể làm họ cố gắng sống sót được một hai năm, nhưng vẫn lưu lại đây ngăn cách với thế giới, sớm muộn gì cũng có ngày miệng ăn núi lở. Mà nếu đem tất cả đồ theo tất nhiên sẽ bị gây chú ý đưa tới nguy hiểm, cho nên biện pháp tốt nhất là lấy một ít thứ thích hợp, phần còn lại tồn trữ ở đây.

Bốn người thương lượng xong, cầm một ít đồ ăn đồ dùng đi ra. Thân Đồ Sổ cẩn thận khóa cửa lại, lại chuyển thêm vài khối gỗ cũ ngăn trở, nhìn từ bên ngoài không có gì đặc biệt nữa, mới xoay người rời đi.

Cất hết đồ vật vào cốp xe, mấy người vừa định lên xe, chợt nghe một tiếng còi xe, sau đó mấy chiếc ô tô vọt nhanh tới.

Thân Đồ Sổ nhìn ra người tới không có ý tốt, lập tức trầm mặt xuống: "Mau lên xe!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!