Thân Đồ Xuyên hít sâu một hơi, buông gậy gỗ xuống: "Cô không phải đi toilet?"
"Toilet người nhiều quá, tôi tùy tiện tìm chỗ..."
"Quý Thính." Thân Đồ Xuyên ánh mắt nặng nề nhìn về phía cô.
Quý Thính bất đắc dĩ nhún nhún vai: "Tôi nhớ lúc trước chuyện họ khi dễ cậu, có chút bực bội cho nên quay trở lại xem."
"Cô quay lại xem thì được gì? Nếu họ bắt lấy cô, biết cô có kết cục gì không?" Nhớ tới lúc trước những người đó ánh mắt tùy tiện nhìn Quý Thính, tuy rằng lúc ấy không có cảm giác gì, nhưng hiện tại cậu cảm thấy thật ghê tởm, mà người con gái này còn dám trở về một mình, thật nghĩ mình là anh hùng?
Quý Thính "hích" một tiếng: "Cậu thì sao? Vì sao quay trở lại? Tôi đánh không lại bọn họ, chẳng lẽ cậu có thể?"
"Chúng ta không giống nhau."
"Có cái gì không giống nhau? Đều là song quyền khó địch bốn tay," Quý Thính nhìn tới gậy gỗ trong tay cậu, nhịn không được trợn mắt lên, "A, thật đúng là không giống nhau, cậu có gậy, vậy muốn làm sao? Đánh cho bọn họ tàn phế sau đó đi ngồi tù? Có nghĩ tới vậy thì tôi phải làm gì?"
"Tôi sẽ không ngồi tù." Thân Đồ Xuyên lạnh mặt trả lời, tay nắm gậy gỗ thả lỏng một chút. Vừa rồi đích xác cậu từng có ý tưởng đồng quy vu tận cùng chết với những người này.
Quý Thính nhìn đến thần sắc cậu rõ ràng đã hòa hoãn xuống, buông tiếng thở dài, đoạt cây gậy lại, ném đi: "Nếu cậu có ý tưởng như vậy, tôi đây thật đúng là mạnh hơn cậu nhiều, ít nhất tôi không nghĩ tới phạm pháp."
Cô vừa dứt lời, phía trước truyền đến tiếng còn cảnh sát, tiếp theo là hình ảnh những người này bị cảnh sát vây quanh. Thân Đồ Xuyên chớp mắt một cái, không khỏi nhìn về phía người con gái đứng bên cạnh mình.
"Thấy không, có những thay đổi không nhất định một hai phải dùng bạo lực mới có thể làm người chịu giáo huấn, tôi nhờ cậu, vui lòng sau này mỗi lần cậu xúc động, nghĩ tới hiện tại cậu không phải là một người. Cậu nếu xảy ra chuyện, tôi phải làm sao?"
Quý Thính đúng lúc lên lớp giáo dục, cô muốn đem quan niệm không thể làm trái pháp luật đưa vào trong đầu của cậu ta.
Thân Đồ Xuyên nhìn chằm chằm những người đó bị bắt đi, không phản ứng gì với lời nói của Quý Thính.
Quý Thính nhìn lướt qua, lại nói tiếp: "Đến nỗi những người này, rõ ràng là đã hút chích cái gì. Bọn họ vốn dĩ không sạch sẽ, không tra còn không nói, điều tra một chút sẽ ra một đống tội danh, ít nhất cũng phải ngồi mấy tháng đến mấy năm tù, cũng coi như trả thù bọn họ khi dễ cậu. Về sau không cần nghĩ tới bọn họ nữa, biết không?"
Thân Đồ Xuyên đôi mắt khẽ nhúc nhích, sau một lúc lâu nhìn về phía cô: "Cho nên cô là do hiểu được khúc mắc cũng tôi mà quay trở lại?"
"Vô nghĩa, không phải cậu, ai nguyện ý phản ứng với đám cặn bã này?" Quý Thính thuận miệng nói.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, khuôn mặt Quý Thính thật nhu hòa, trong đôi mắt xinh đẹp tất cả đều là hình ảnh cậu, trong lòng Thân Đồ Xuyên khẽ động, nhẹ nhàng vươn tay ra. Quý Thính ghét bỏ nhìn thoáng qua, không muốn chấp nhận ý muốn dắt tay của cậu, Thân Đồ Xuyên mím môi, không vui bắt lấy tay cô, Quý Thính không nhịn được cười một tiếng.
Hai người nắm tay về nhà, Quý Thính cảm khái một câu: "Càng giống mẹ con." Cô cảm giác như người mẹ ba mươi tuổi đang nuôi con nhỏ.
"... Câm miệng."
Hai người đi đường đi đi dừng dừng, đi ngang qua công viên còn đứng lại nhìn người khiêu vũ trên quảng trường một hồi, khi về đến nhà đã là 10 giờ. Vì đoạt phòng tắm, Quý Thính vừa mở cửa đã vọt vào phòng, một bước chạy trước đến phòng tắm: "Tôi tắm trước!"
Thân Đồ Xuyên vốn dĩ khinh thường tranh giành với cô, nhưng mà mỗi lần Quý Thính đều phải diễn một lần, bởi vậy cậu chỉ có thể miễn cưỡng phối hợp: "Mỗi lần đều là cô trước, lần này nên là tôi."
"Không được, tôi đến trước." Quý Thính nói xong mở vòi sen ra.
Nhà cũ cách âm không tốt, tuy rằng cửa phòng tắm đóng lại, nhưng trong phòng khách vẫn có thể nghe được rõ ràng tiếng nước chảy từ vòi sen. Hầu kết Thân Đồ Xuyên giật giật, nghĩ đến việc người con gái đang làm trong phòng tắm, vô cớ cảm thấy người nóng lên.
Cậu ho nhẹ một tiếng, xoay người đến ngồi xuống sô pha, tay chân cứng đờ mở TV, chỉ nghĩ đến dùng thanh âm TV át đi tiếng nước, nhưng trong TV chiếu cái gì, nửa điểm cậu cũng không biết.
Quý Thính tắm rửa xong đi ra lập tức cả người vẫn còn hơi nước ngồi xuống bên cạnh Thân Đồ Xuyên, tùy tay cầm một quả táo cắn một ngụm: "Xem cái gì đó?"
"... Không có gì." Thân Đồ Xuyên đột nhiên đứng dậy, căng mặt đi về hướng phòng tắm.
Quý Thính vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cậu đóng cửa phòng tắm lại thật mạnh, duỗi tay cầm điều khiển từ xa lại, thay đổi vài kênh, nhìn đến tin tức giải trí tin Lý Thác, Dung Tinh về nước, cô sửng sốt, chân mày cau lại. Dựa theo nguyên văn miêu tả, bọn họ hẳn là trở về tìm hiểu một chút thông tin của Lý Thác sau đó sẽ rời đi, mà khi trở lại đã là vài năm sau.
Cô phải nắm được cơ hội này, mau chóng làm Lý Thác khôi phục ký ức, sau đó dẫn cậu ta đến chỗ Thân Đồ Xuyên giải thích, cố gắng làm giảm đi cừu hận trong lòng Thân Đồ Xuyên, tránh cho hai người về sau khi gặp lại, Thân Đồ Xuyên sẽ bởi vì hận ý mà tự hủy nhân sinh.
Trong phòng tắm Thân Đồ Xuyên cả người nóng lên, đại não như không thể khống chế, không ngừng nghĩ về Quý Thính. Loại xúc động này trước kia cũng đã từng xuất hiện, chỉ là hiện tại không giống trước, tới thật mãnh liệt không thể kềm chế. Cậu ở trong phòng tắm cọ rửa nửa giờ mới thay đồ ngủ ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!