"Cha của A Lê là đại phu, lúc sinh thời đã dạy dì một ít cách xem mạch và xử lý vết thương. Con có ngại không nếu dì kiểm tra lại cho con một chút?"
Lý Nguyệt Lan lúc này đã coi Giang Yển như vị thiếu gia nhà giàu gặp nạn lưu lạc đến đây. Dù không biết nguyên do, nhưng nhìn đứa trẻ không có tâm địa xấu, nàng sẵn lòng giúp đỡ trong khả năng của mình.
Trình độ của con trai mình thế nào nàng rõ nhất. Chắc thằng bé chỉ tìm đại mấy loại thảo dược cầm máu quen thuộc giã nát đắp lên, à, chắc còn nấu thêm chén thuốc thanh nhiệt giải độc nữa. Hèn chi mấy hôm trước trong nhà nồng nặc mùi thuốc, hóa ra là cậu con trai quý hóa lén mang thuốc đi cứu người.
Nếu là vết thương ngoài da bình thường thì xử lý như vậy cũng ổn, nhưng đứa trẻ này bị thương ở đầu, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Giang Yển vừa định từ chối thì Chúc Lê bên cạnh đã gật đầu lia lịa: "Đúng rồi, đúng rồi! Anh để nương xem cho đi. Nương giỏi hơn em nhiều lắm, nương còn biết bắt mạch nữa, nhỡ đâu anh bị nội thương thì nương cũng phát hiện ra ngay!"
Giang Yển khựng lại, rồi gật đầu đồng ý.
Lý Nguyệt Lan nâng cổ tay Giang Yển lên bắt mạch, sau đó đứng dậy kiểm tra vết thương trên đầu hắn. Lúc này nàng mới phát hiện vết thương đã được khâu lại rất cẩn thận.
"Vết thương này đã có đại phu xử lý rồi à?" Lý Nguyệt Lan ngạc nhiên. Kỹ thuật khâu này rất lão luyện, chắc chắn không phải tay nghề của A Lê.
"Dạ." Giang Yển không thích nói dối, thành thật giải thích: "Người nhà đã mời bác sĩ đến khám, không còn đáng ngại nữa ạ."
"… Vậy thì tốt rồi." Lý Nguyệt Lan thở phào. Nàng cứ tưởng đứa trẻ này bị lạc nên lưu lạc trong rừng, hóa ra không phải.
"Oa, khâu đẹp thật đấy, lúc nãy em không để ý."
Trong khi Lý Nguyệt Lan còn đang suy nghĩ, Chúc Lê đã tò mò ghé sát vào xem vết thương, hiếu học hỏi: "Nương ơi, khâu vết thương có giống khâu quần áo không ạ? Chọc kim vào thịt thế kia chắc đau lắm nhỉ?"
"Tất nhiên là không giống rồi. Khâu vết thương phải dùng kim cong và chỉ làm từ vỏ cây dâu tằm. Còn đau thì… Nương nghe cha con kể ở các y quán lớn người ta dùng Ma Phí Tán để giảm đau, còn ở quê mình nghèo thì chỉ có nước cắn răng mà chịu thôi."
Chúc Lê gật gù ra vẻ đã hiểu, rồi chỉ vào vết sẹo của Giang Yển, nói như đúng rồi: "Vết thương của anh Giang Yển chắc chắn là khâu bằng chỉ dâu tằm rồi, nhìn mảnh thế kia cơ mà."
"Cái này…" Lý Nguyệt Lan cũng nhận ra điểm khác thường. Chỉ khâu vết thương của Giang Yển mảnh hơn nhiều so với chỉ dâu tằm nàng từng thấy, kim khâu chắc chắn cũng khác biệt. Các y quán trên trấn làm gì có kỹ thuật tinh xảo thế này?
Nhưng từ lúc Chúc Lê phát hiện ra Giang Yển đến giờ mới được mấy ngày, quanh đây làm gì có thần y nào? Đứa trẻ này quả thật chỗ nào cũng toát lên vẻ bí ẩn…
Giang Yển cảm nhận được sự dò xét của Lý Nguyệt Lan, nhưng điều khiến hắn bối rối hơn là ánh mắt Chúc Lê cứ nhìn chằm chằm vào cái phần đầu trọc lóc của mình.
Nhớ lại ai đó từng cười nhạo mình giống mấy ông cụ hói đầu trong thôn, chàng thiếu niên vốn già dặn trước tuổi bỗng đỏ mặt, xụ mặt đưa tay che gáy lại.
"Khụ!" Lý Nguyệt Lan suýt bật cười trước màn tương tác đáng yêu của hai đứa trẻ. Bà gạt bỏ mọi nghi ngờ trong lòng, ân cần an ủi Giang Yển: "Yên tâm đi, cạo tóc là để vết thương mau lành và dễ vệ sinh hơn thôi, một thời gian nữa tóc mọc lại là đẹp ngay ấy mà."
Nhìn mặt mũi nghiêm túc thế kia, hóa ra cũng là cậu bé biết làm điệu.
Thôi kệ, bất kể nó từ đâu đến, miễn không phải người xấu là được. A Lê nhà nàng hiếm khi có bạn, nàng không thể dọa người ta chạy mất. Có lẽ A Lê thừa hưởng tính cách hào sảng của cha nó, đi đâu cũng kết bạn được.
Nghĩ thông suốt, Lý Nguyệt Lan trở nên nhiệt tình hơn hẳn. Nàng liên tục gắp thức ăn cho Giang Yển, bát cơm của hắn chẳng mấy chốc đã đầy ngọn.
Thấy mẹ cũng thích Giang Yển, Chúc Lê càng được thể khoe khoang: "Món cà tím này nương em xào ngon tuyệt cú mèo luôn, mềm như thịt ấy! Còn măng xào dưa muối này nữa, dưa là nương tự muối, măng là em với nương đi hái đấy, tươi cực luôn!"
"Ừm, ngon lắm."
"Tiếc là nhà em chưa có tiền mua thịt, chứ nương làm thịt kho tàu thì thôi rồi!" Chúc Lê nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn không quên mời mọc: "Đợi bán được mẻ thảo dược này, em sẽ bảo nương làm thịt kho tàu, lúc ấy anh nhất định phải đến ăn nhé! Đầu bếp trên trấn còn khen nương nức nở đấy!"
"Thôi đi ông tướng, mèo khen mèo dài đuôi, ăn cơm cũng không chặn được cái miệng của con à." Lý Nguyệt Lan gắp miếng cà tím bỏ vào bát con trai để cậu im miệng. Nàng nghe mà cũng thấy ngượng thay.
Giang Yển cong mắt cười nhẹ, nhìn hai mẹ con trêu đùa nhau. Bữa cơm đạm bạc nhưng tràn ngập tiếng cười, bất giác hắn đã ăn hết sạch bát cơm đầy tú hụ.
Giá như mình cũng được sống ở thế giới này thì tốt biết bao.
Tiếc thay, nhà hắn ở một thế giới khác, một nơi hoàn toàn trái ngược với nơi này.
Trước khi về, Lý Nguyệt Lan gói hết số bánh đường còn lại cho Giang Yển mang theo. Nàng định đưa hắn về nhưng hắn từ chối, Chúc Lê cũng ra hiệu ngăn cản nên nàng đành thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!