Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Trình Phong đắp chiếc mặt nạ mà đứa cháu trai giới thiệu, thoải mái nằm ườn trên sô pha mở vòng bạn bè ra, chuẩn bị like dạo một lượt rồi tìm vài bộ phim ngắn để xem.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, y bật dậy như lò xo khỏi ghế sô pha!
Trong cái vòng bạn bè lộn xộn đủ thứ tin tức ấy, kẹp giữa là hai tấm ảnh chụp chung của Giang Yển và Chúc Lê, lại còn đăng trước sau chỉ cách nhau vài giây. Nhưng đó không phải là trọng điểm!
Trọng điểm là Giang Yển thế mà lại gióng trống khua chiêng đăng bài lên vòng bạn bè? Đầu óc tên này bị cửa kẹp hay sao, nó tưởng vòng bạn bè của nó cũng sạch sẽ, ít người như của Chúc Lê chắc?
Nghĩ đến đây, Trình Phong giật phăng cái mặt nạ trên mặt xuống, tìm WeChat của Giang Yển, ngón tay gõ chữ tanh tách gửi đi: "Cậu come out thật đấy à?"
Giang Yển – người chỉ đơn thuần muốn lén lút khoe khoang mình là người đầu tiên xuất hiện trên vòng bạn bè của Chúc Lê: "…"
"Được đấy Giang Yển, trước kia tôi cứ tưởng cậu sống như ông cụ non, không có hứng thú với mạng xã hội của giới trẻ. Hóa ra là chưa gặp được người mình thích thôi, đúng là đồ muộn tao (bên ngoài lạnh lùng, bên trong cuồng nhiệt)."
"… Tư tưởng của chú có thể bớt đen tối đi được không?" Giang Yển đen mặt, bực bội nhắn lại: "Chỉ là muốn đăng một cái trạng thái mà thôi."
"Ha hả." Trai thẳng nào lại tự dưng đăng ảnh chụp chung hai người với một chàng trai khác hả? Lại còn canh giờ đăng cùng lúc, thế mà còn cãi chày cãi cối.
Trình Phong đảo trắng mắt, nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở: "Cẩn thận chó cùng rứt giậu."
Tuy rằng ban đầu là nể mặt Giang Yển, nhưng sau thời gian tiếp xúc, y thực sự cảm thấy Chúc Lê là một đứa trẻ rất tốt, không muốn ccậu bé phải chịu tổn thương.
Chuyện Giang Yển và Giang Minh Huy trở mặt đã không còn là bí mật trong giới thượng lưu Hải Thành. Hơn nữa trước khi đi, Giang Yển còn rút củi dưới đáy nồi, chơi Giang Minh Huy một vố đau.
Giang Minh Huy đến giờ chưa làm gì chẳng qua là vì chưa rảnh tay. Hiện tại Giang Yển lại tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, khó bảo toàn gã ta sẽ không quay sang làm hại hai người. Có lẽ gã ta chẳng quan tâm con trai mình thích nam hay nữ, nhưng mặt mũi của bản thân thì gã coi trọng hơn bất cứ thứ gì.
Giang Yển không coi gã ra gì, lại còn sống sung túc ở Tô Thành như vậy, nếu để gã thấy được, chắc chắn sẽ không để yên.
"Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa." Giang Yển nhàn nhạt đáp.
Hắn không cần phải lén lút giấu đi những thứ quý giá của mình nữa. Dù là người hay vật, hắn đều sẽ bảo vệ thật tốt.
Sự thật chứng minh suy nghĩ của Trình Phong không sai. Tuy Giang Minh Huy đã sớm bị Giang Yển chặn liên lạc, nhưng trong vòng bạn bè của Giang Yển rốt cuộc vẫn còn vài người ở Hải Thành. Chưa đến ngày hôm sau, tin tức đã đến tai Giang Minh Huy.
Gã ta vốn cũng giống những người khác, cho rằng Giang Yển mấy ngày nay cố tình làm bộ không quan tâm, bỏ về Tô Thành là để khiến gã lơ là cảnh giác, chờ đợi thời cơ quay lại tranh giành quyền kiểm soát công ty. Vì vậy, gã vẫn luôn đề phòng đứa con trai này.
Ai ngờ cái thằng khốn nạn này chẳng những thực sự không hứng thú với Giang thị, mà còn ung dung bao nuôi tiểu nam sinh trong lúc gã đang sứt đầu mẻ trán lo liệu công việc. Hiện tại nó thật sự không coi mình ra gì nữa rồi!
"Được lắm Giang Yển, đúng là đủ lông đủ cánh rồi, cố tình làm tao ghê tởm đây mà?!"
Giang Minh Huy giận quá hóa cười. Gã không nghĩ Giang Yển đang come out, mà cho rằng đây là hành động khiêu khích. Tuy bị chặn số, nhưng nó làm rầm rộ như vậy chẳng phải là muốn để mình biết tin hay sao?
Vốn định mặc kệ thằng con này một thời gian, nhưng lúc này gã lại chủ động cầm điện thoại gọi đi. Sau ba lần liên tiếp nhận được thông báo máy bận, Giang Minh Huy cuối cùng cũng nhận ra, không chỉ WeChat, ngay cả số điện thoại gã cũng đã bị chặn.
À, có bản lĩnh, thực sự có bản lĩnh. Cảm thấy trưởng thành rồi là có thể thoát khỏi sự sắp đặt của gã đúng không?
Giang Minh Huy tức đến đau tim, vội vàng ngồi xuống uống thuốc để hoãn lại, sau đó mở điện thoại nhìn kỹ bức ảnh người khác gửi qua WeChat.
Tiểu nam sinh trong ảnh là ai gã không biết, nhưng Giang Yển thì gã lại quá hiểu. Gã kiểm soát cuộc sống của Giang Yển, phá hủy sở thích của nó, từng chút từng chút biến nó thành con rối để mặc gã thao túng.
Con rối thì sẽ không có cảm xúc thừa thãi. Thế nhưng, gã phát hiện Giang Yển trong bức ảnh, trong ánh mắt thế mà lại mang theo ý cười.
"Ha…" Thằng ranh con này thật sự không còn chút lưu luyến nào với tài sản của gã.
Nhận ra điều này, Giang Minh Huy chỉ cảm thấy tim lại bắt đầu đau nhói. Tuy mấy năm nay vì chuyện của người phụ nữ kia mà gã giận cá chém thớt lên Giang Yển, đối xử với nó chẳng ra gì, nhưng thực ra gã cũng chẳng lo lắng gì cả.
Chỉ cần Giang Yển còn muốn Giang thị, muốn thừa kế tài sản của gã, thì cả đời này nó đều phải nghe lời gã, chịu sự khống chế của gã.
Gã chưa bao giờ nghĩ tới việc Giang Yển sẽ hoàn toàn không màng đến gia sản trong tay mình. Sao lại có cái thứ không có tiền đồ đến thế?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!