Nguyên nhân sự việc là như thế này.
Sau khi đón Chúc Lê, Trình Phong trước tiên dẫn cậu đi tham quan một vòng cho quen chỗ. Là người hiện đại, việc tiếp theo đương nhiên là trao đổi phương thức liên lạc.
Tối qua Chúc Lê mới lần đầu tiên tiếp xúc với điện thoại di động, chỉ học được những chức năng cơ bản nhất. Cậu loay hoay dựa theo cách Giang Yển dạy, khó khăn lắm mới kết bạn WeChat được với Trình Phong. Vừa xong xuôi, cậu liền nghe đối phương ngạc nhiên thốt lên: "Sao vòng bạn bè của trò trống trơn thế này? Đừng bảo là trò chặn tôi rồi nhé?"
"Hả?" Chúc Lê ngước lên với vẻ mặt ngây thơ mờ mịt: "Vòng bạn bè… là cái gì ạ?"
"…" Trình Phong đen mặt, nghi ngờ thằng nhóc này cố tình trêu mình. Nhưng khi liếc mắt thấy danh sách bạn bè trên WeChat của Chúc Lê vỏn vẹn chỉ có hai người – một trong số đó là y vừa mới kết bạn – y liền biết mình hiểu lầm. Y cạn lời hỏi: "Trò mới bắt đầu dùng WeChat đấy à?"
Chúc Lê không biết điều này ở hiện đại, đặc biệt là với giới trẻ, là chuyện không tưởng đến mức nào. Cậu chỉ ngượng ngùng gật đầu, trong sự e thẹn còn pha chút khoe khoang: "Giang Yển ca ca hôm qua mới mua điện thoại cho con. Anh ấy còn dạy con gọi điện và cả gọi video nữa."
"…" Thời đại nào rồi mà vẫn còn thanh niên chưa từng chạm vào điện thoại di động và WeChat, thậm chí còn lén lút khoe khoang vì có điện thoại mới? Đứa nhỏ này trước kia sống khổ sở đến mức nào vậy? Chẳng lẽ từ nhỏ đã bị gia đình vô lương tâm nhốt dưới tầng hầm, hay bị mẹ mìn bắt cóc đến nơi thâm sơn cùng cốc nào đó?
Nhưng kỳ lạ thay, một thanh niên thiếu hụt thường thức cuộc sống trầm trọng như vậy lại vô cùng am hiểu Trung y, giống như được dốc lòng bồi dưỡng từ nhỏ. Rốt cuộc Giang Yển tìm đâu ra cậu nhóc này vậy?
Chúc Lê không biết Trình Phong lại đang tự biên tự diễn kịch bản gì trong đầu, chỉ thấy thái độ của y đối với mình bỗng tốt hơn hẳn. Y nhiệt tình dạy cậu cách dùng điện thoại chụp ảnh, cách đăng bài lên vòng bạn bè, khiến Chúc Lê ngẩn ra vì kinh ngạc.
"Cái chụp ảnh này lợi hại thật!" Chúc Lê nhìn hình ảnh chính mình trên màn hình sống động y như thật mà giật mình.
Ở Tô huyện cũng có những thư sinh chuyên vẽ tranh chân dung kiếm sống, nhưng họ vẽ có đẹp đến đâu cũng không giống cái "ảnh chụp" này. Nó giống hệt, đến cả màu da cũng y như thật!
"Chưa hết đâu." Trình Phong cười tủm tỉm. Là một "cao nhân" trung niên sành điệu, chơi mạng xã hội như cơm bữa, y thuận tay tải ngay cho Chúc Lê một phần mềm chỉnh sửa ảnh. Sau đó, y kéo Chúc Lê đang ngơ ngác lại chụp chung một tấm, rồi ném vào app chỉnh sửa, chọn chế độ làm đẹp tự động. Kết quả xuất ra là một bức ảnh hai soái ca tuyệt phẩm.
Chúc Lê thì vẫn ổn, vốn dĩ mắt cậu đã to, qua app chỉ trông gầy và trắng hơn chút. Nhưng Trình Phong thì hơi lố, nếp nhăn đuôi mắt và khóe miệng biến mất tăm, cả người như trẻ ra cả chục tuổi.
Chúc Lê ghé sát vào nhìn bức ảnh, rồi lại nhìn Trình Phong, không nhịn được nhận xét: "Tiên sinh, cái này chụp không giống." Sai quá sai rồi.
"Trò cứ nói xem có đẹp không nào?" Trình Phong không thèm chấp nhặt với tên nhóc quê mùa, tay thoăn thoắt gửi ảnh sang máy mình, rồi bắt đầu dạy Chúc Lê đăng bài: "Nhìn kỹ này, ấn vào đây, rồi ấn vào biểu tượng cái máy ảnh. Như vậy là có thể đăng nội dung trò muốn chia sẻ lên rồi. Chỉ cần là bạn bè trên WeChat của trò thì đều xem được, cho nên gọi là vòng bạn bè.
Nếu muốn viết chữ thì cứ gõ vào ô này là được."
Vừa nói, Trình Phong vừa thao tác đăng ảnh kèm chú thích: Hôm nay lụm được một tiểu đồ đệ ngoan ngoãn, bắn tim!
"Như vậy là đăng thành công rồi đấy. Trò xem vòng bạn bè của trò đã hiện chưa? Cái này ngoài việc chia sẻ cho bạn bè xem thì cũng có thể dùng để tự ghi lại những khoảnh khắc của mình, giống như viết nhật ký vậy."
Chúc Lê làm theo lời Trình Phong, ấn vào xem thử. Quả nhiên, bài đăng có ảnh chụp chung của hai người hiện ngay đầu tiên, kèm theo dòng chữ của Trình Phong.
Cách này tiện hơn dùng bút viết nhiều lắm! Mấy năm qua đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, cứ mỗi lần vui vẻ cậu lại viết ra giấy, định bụng sau này gặp Giang Yển ca ca sẽ lấy ra kể. Qua bao năm, giấy đã chất thành một xấp dày cộp.
Tiếc là giờ người đã đến đây, nhưng đống giấy đó lại không mang theo được. Nếu có cái vòng bạn bè này, cậu có thể ghi lại những suy nghĩ của mình mọi lúc mọi nơi rồi! Chẳng qua…
"Tiên sinh, tại sao trong vòng bạn bè của con chỉ thấy mỗi bài đăng của ngài, không thấy của Giang Yển ca ca vậy ạ?" Chúc Lê lướt lên lướt xuống mãi, chỉ thấy toàn bài của Trình Phong, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Giang Yển đâu.
Tuy Trình Phong rất tốt, chịu nhận cậu làm đệ tử, còn dạy cậu chụp ảnh, đăng bài, nhưng thú thật cậu chẳng mấy hứng thú xem ảnh ọt của thầy. Cậu muốn xem ca ca cơ.
Trình Phong: "…" Với cái bộ dạng thanh tâm quả dục, hận không thể xuất gia ngay lập tức của Giang Yển thì làm sao có chuyện ngày ngày lên mạng nhảy nhót được.
Y thậm chí còn nghi ngờ tên kia cũng giống Chúc Lê, chẳng biết dùng vòng bạn bè là gì ấy chứ.
"Khụ, cái đó à… Chắc cậu ta không hay chơi cái này đâu, kệ cậu ta đi."
"Dạ." Nghe nói Giang Yển không chơi, hứng thú của Chúc Lê với tính năng này tụt giảm hơn nửa. Cậu lướt thêm vài cái rồi tắt ngóm.
Bên trong toàn là bài đăng của Trình Phong, lại còn toàn ảnh tự sướng tự luyến nữa chứ. Người thật sờ sờ ngay bên cạnh đây rồi, cần gì phải vào điện thoại xem, hơn nữa ảnh trên mạng với người thật, ừm, khác nhau một trời một vực.
Thấy Chúc Lê có vẻ rất tự chủ, lần đầu chơi mạng xã hội mà chỉ lướt một lát rồi thôi, Trình Phong hoàn toàn không nghĩ là do bản thân mình nhạt nhẽo. Y hài lòng gật đầu:
"Hôm nay chủ yếu đưa trò đi làm quen với môi trường thôi. Chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, cái gì chưa thấy bao giờ cũng cứ nói. Trò học Trung y thì chắc biết rồi đấy, làm nghề này kỵ nhất là không biết mà cứ giả vờ hiểu, nhất định phải học cho đến nơi đến chốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!