Chương 43: A Lê muốn nuôi anh

Giang Yển nhẹ nhàng ấn đầu Chúc Lê xuống, không cho cậu ngửa cổ nhìn lên nữa. Vết thương sau gáy chưa lành, ngửa nhiều dễ bị thiếu máu lên não.

Xe của tài xế đã đợi sẵn. Chúc Lê bám dính lấy Giang Yển, rụt rè bước vào "cục sắt" kỳ lạ.

Dù Giang Yển đã giải thích đây là phương tiện đi lại giống xe ngựa, nhưng khi động cơ gầm lên và xe bắt đầu lăn bánh, Chúc Lê vẫn giật mình thon thót. Tuy nhiên, sự tò mò của thiếu niên nhanh chóng đánh bại nỗi sợ hãi. Thế giới của Giang Yển ca ca thần kỳ quá!

"Ca ca ơi, cái xe này chạy nhanh thật! Nhanh hơn ngựa nhiều!" Chúc Lê trầm trồ. Ngựa là thứ chạy nhanh nhất cậu từng thấy, nhưng "cục sắt" này còn nhanh hơn, lại êm ái hơn hẳn ngồi trên lưng ngựa.

"Ừ." Giang Yển nhìn cậu nhóc tràn đầy năng lượng, ánh mắt ánh lên nét cười.

Chưa được bao lâu, Chúc Lê lại dán mặt vào cửa kính, liên tục hỏi: "Ca ca, cái kia là cái gì vậy? Người to đùng luôn, lại còn cử động được nữa!"

Giang Yển kiên nhẫn giải thích: "Đó là màn hình quảng cáo khổng lồ. Người trong đó đang biểu diễn, giống như múa rối bóng mà chúng ta từng xem ở phố Đông ấy."

"…" Giống đâu mà giống, rối bóng bé tí tẹo, còn cái này to như người thật! Lợi hại quá đi mất!

"Thế còn cái kia, cái kia là gì ạ?"

"Sân vận động, nơi tổ chức các cuộc thi đấu thể thao, giống như lôi đài tỷ võ ấy."

Tài xế ngồi trước: "…" Thần thánh phương nào mà gọi sân vận động là lôi đài tỷ võ…

Ông chủ kiếm đâu ra cậu nhóc quê mùa này thế? Đến biển quảng cáo với sân vận động cũng không biết, cứ như người tiền sử mới chui ra khỏi hang.

Lạ hơn nữa là ông chủ lạnh lùng thường ngày lại kiên nhẫn giải thích từng tí một. Ba năm lái xe cho Giang Yển, cộng lại số từ cậu ta nói với mình còn không bằng lúc này nói với cậu nhóc kia. Hai người này chắc chắn có gian tình!

Tiếc là bí mật động trời này không thể chia sẻ với ai. Lương cao quá, mình chưa muốn mất việc đâu!

Suốt dọc đường, Chúc Lê hỏi gì Giang Yển đáp nấy, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn. Hắn dùng những khái niệm Chúc Lê hiểu được để giải thích, khiến cậu nghe say sưa, mắt không rời khung cảnh bên ngoài.

Và rồi, chuyện gì đến cũng phải đến. Sau màn say độ cao, lần đầu đi ô tô mà cứ dán mắt nhìn ra ngoài khiến Chúc Lê say xe. Cậu không chỉ chóng mặt mà còn buồn nôn.

Giang Yển: "…"

"Anh ơi, em muốn bốc thuốc…" Chúc Lê lờ đờ, vẫn không quên bản năng đại phu, bám vào tay Giang Yển thều thào: "Tử tô, phục linh, trần bì, bạch chỉ…"

Chưa kịp kê xong đơn, miệng cậu đã bị nhét một viên thuốc nhỏ xíu. Chúc Lê nhăn mặt định hỏi thì Giang Yển đã đưa nước tới: "Thuốc say xe đấy, uống đi. Đừng nhìn ra ngoài nữa, lát là đỡ ngay."

"…" Thuốc gì mà bé tẹo thế này?! Chúc Lê lại kinh ngạc tập 2. Cậu định cầm viên thuốc lên nghiên cứu thì bàn tay to lớn của Giang Yển đã che mắt cậu lại. Giọng nói bất lực vang lên trên đỉnh đầu: "Không muốn chóng mặt nữa thì nhắm mắt nghỉ ngơi đi, sắp về đến nhà rồi."

Chúc Lê: "… Dạ."

Nhưng mà… tay Giang Yển ca ca to thật, lại mát lạnh, thích quá đi mất.

Nghĩ là làm, Chúc Lê nắm chặt lấy bàn tay ấy, rồi cười híp mắt. Tay ca ca to hơn hồi xưa nhiều, bàn tay cậu cũng lớn lên rồi, nhưng anh vẫn bao trọn được tay cậu.

Giang Yển để mặc cậu nghịch tay mình, kiên nhẫn như thể bàn tay đó không phải của hắn. Thà thế còn hơn để cậu nhìn ra ngoài rồi nôn thốc nôn tháo. Còn ngủ ư? Nằm viện hai ngày ngủ li bì rồi, giờ có muốn cũng chẳng ngủ được.

Tài xế: "…" Lần sau chắc phải đi xe Limousine có vách ngăn thôi. Biết nhiều quá sớm muộn gì cũng bị diệt khẩu mất.

Xe chạy vào khuôn viên biệt thự. Chúc Lê theo Giang Yển xuống xe, choáng ngợp trước ngôi nhà đồ sộ.

Nó to và đẹp hơn cả huyện nha, nhưng không cao bằng mấy tòa nhà trong thành phố. Anh Giang Yển bảo những tòa nhà chọc trời đó cũng có người ở, chắc phải giàu lắm mới ở được trên đấy.

Chúc Lê chưa biết phân biệt biệt thự và chung cư, chỉ thấy thương anh. Hồi nhỏ cậu muốn gì anh cũng cho, nhưng thực ra cuộc sống của anh ở quê nhà cũng chẳng dễ dàng gì. Lại còn tiền viện phí đắt đỏ ở cái y quán khổng lồ kia nữa, chắc anh tốn kém lắm. Cậu phải tiết kiệm giúp anh mới được.

Sực nhớ ra điều quan trọng, Chúc Lê cuống quýt: "Ca ca, bộ quần áo cũ của em đâu rồi?"

Lúc xuất viện, Giang Yển đưa cho cậu bộ quần áo giống hệt hắn đang mặc. Ban đầu cậu hơi ngại, nhưng nghĩ đến việc được mặc đồ đôi giống với anh nên cũng xuôi xuôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!