Chương 4: Thân thích cực phẩm

Chúc Lê ngồi cuộn tròn dưới gốc cây, chờ mãi cho đến khi mặt trời khuất hẳn sau núi, bóng tối bắt đầu bao trùm. Vẫn không có ai quay lại.

Cuối cùng, cậu đành từ bỏ hy vọng, cúi đầu nhặt hai con cá chết bỏ vào gùi, thất thểu xuống núi.

Giang Hạ thôn lúc này khói bếp đã lượn lờ. Tranh thủ lúc chờ cơm tối, đám trẻ con trong thôn tụ tập chơi đùa rộn rã.

Thấy Chúc Lê lấm lem từ xa đi tới, một tiểu ca nhi tinh mắt nhìn thấy hai con cá trong gùi của cậu, ánh mắt sáng rực lên. Đứa bé định chạy lại xem thì bị anh trai ngăn lại:

"Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng lại gần Chúc Lê! Cái đồ khắc tinh đó khắc chết cả cha lẫn ông ngoại rồi, xui xẻo lắm. Đừng chơi với nó, kẻo lại mang tai họa về nhà mình."

Tiểu ca nhi bị anh trai hù cho một trận, sợ hãi rụt cổ lại, lí nhí: "Ta biết rồi." Nói xong liền vội vàng lùi xa, không dám lại gần Chúc Lê nữa.

Những đứa trẻ khác cũng vậy, đứa thì lảng tránh như gặp ôn thần, đứa quá đáng hơn thì lộ rõ vẻ ghét bỏ như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu.

Chúc Lê bước đi không ngừng, cũng chẳng thèm liếc nhìn những kẻ đang xa lánh mình. Cậu đi thẳng về nhà, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào.

"Nương!"

Lý Nguyệt Lan đang đứng ở cửa, thấy con trai chạy như bay về liền mỉm cười đi ra đón. Nhưng khi đến gần, nàng mới phát hiện đứa nhỏ toàn thân lấm lem bùn đất, không biết lại nghịch ngợm ở đâu.

"Đi đâu mà về muộn thế này? Sao người ngợm bẩn thỉu thế?" Lý Nguyệt Lan cau mày, kéo con vào nhà.

"Nương, con đi bắt cá. Được hai con to lắm luôn nè!" Chúc Lê hớn hở như dâng bảo vật, giơ hai con cá lên khoe với mẹ, cười hì hì, làm như nỗi buồn khi nãy chưa từng tồn tại.

Lý Nguyệt Lan cười, đón lấy hai con cá, xoa đầu con trai đầy yêu thương nhưng cũng bất lực: "Biết rồi, nương đi nấu canh cá. Con về phòng tắm rửa đi, lát nữa là có cơm ăn."

"À, còn cả thảo dược nữa. Con hái được ít kỷ tử với kim ngân hoa, mai phơi khô là đem lên trấn bán được rồi!"

"Được rồi, hôm nay nhất định phải khao Lê ca nhi giỏi giang của nương một bữa thật ngon."

Bữa cơm tối của hai mẹ con rất đơn giản, chỉ có đĩa dưa muối và nồi cháo loãng. Nhưng nhờ có thêm bát canh cá thơm lừng, bữa ăn bỗng trở nên thịnh soạn hơn hẳn.

Hai mẹ con mỗi người một con cá, hai con còn lại để dành cho ngày mai.

Điều tiếc nuối duy nhất của Chúc Lê là người bạn bắt cá giúp cậu sẽ chẳng bao giờ quay lại chơi cùng cậu nữa…

"Sao thế?" Dù sao cũng là người làm mẹ, thấy con trai chỉ cắm cúi lùa cơm, Lý Nguyệt Lan biết ngay có chuyện chẳng lành. Nàng ân cần hỏi: "Lại bị bọn trẻ trong thôn bắt nạt à?"

"Không có…" Chúc Lê vội lắc đầu, không muốn mẹ lo lắng. Cậu vừa định nặn ra nụ cười trấn an thì một giọng nói chanh chua, sắc nhọn vang lên từ ngoài cửa:

"Lý Nguyệt Lan! Ngươi bước ra đây cho ta!"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Chúc Lê sững người, sực nhớ ra điều mình đã quên.

Mải đau lòng vì bạn tốt bỏ đi, cậu quên khuấy mất chuyện lúc nãy trên núi: cái anh không biết tên kia đã đánh thằng béo Vương Nhị Khánh – con trai nhà phú hộ trong thôn.

Tuy không chảy máu, Chúc Lê đoán cũng chẳng bị thương nặng, nhưng với cái tính thù dai của tên khốn đó, chắc chắn hắn ta sẽ không để yên.

Tim Chúc Lê thót lại. Cậu ảo não muốn đấm vào đầu mình. Ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn mẹ, cậu lí nhí: "Nương, con không làm chuyện xấu…" Rõ ràng đã tự nhủ không được gây phiền phức cho nương rồi mà…

Tên khốn kiếp Vương Nhị Khánh! Lớn tướng rồi mà đi cướp đồ ăn của con nít không được lại còn về mách phụ huynh! Mặt dày thật đấy!

Lý Nguyệt Lan trấn an xoa đầu con trai, dắt tay cậu đi ra cửa. Thấy một dàn người đứng lố nhố trước sân: ngoài Vương Nhị Khánh và cha hắn, còn có cả anh trai và chị dâu của nàng. Nàng khựng lại một chút rồi cười xã giao:

"Tối muộn thế này, ca ca và tẩu phu lang sao lại đến đây? Còn cả Vương ca và Khánh tiểu tử nữa, mới tháng sáu mà đi chúc tết thì hơi sớm nhỉ?"

Cha của Vương Nhị Khánh – Vương Vạn Phú – nhìn Lý Nguyệt Lan đầy ẩn ý, rồi giọng điệu đầy mỉa mai:

"Ta nói này A Thật. Ta là nể mặt ngươi mới đồng ý kết thân với em gái ngươi, cho nàng một chốn dung thân. Chứ với cái danh tiếng khắc chồng lại không biết đẻ như nàng, cả cái thôn này ai dám rước?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!