Chúc Lê chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng lựa được cho Tân Tiểu Thụ một chiếc trâm bạc có tay nghề chạm khắc cực kỳ tinh xảo, sau đó cùng mẫu thân vội vã trở về thôn Giang Hạ ngay trong ngày.
Do Chúc Lê tháng nào cũng về quê một lần, nên nhà cửa không đến mức quá bừa bộn, chỉ cần dọn dẹp sơ qua một chút là có thể ở được.
Sáng sớm hôm sau, Lý Nguyệt Lan dẫn Chúc Lê cùng sang nhà họ Tân giúp đỡ.
Nhà họ Tân là một dòng họ lớn trong thôn, lúc này không khí vô cùng náo nhiệt. Lý Nguyệt Lan có tài nấu nướng không tồi, mấy năm nay tuy sống trên thành nhưng tay nghề vẫn chưa hề mai một, liền chủ động xuống bếp phụ giúp một tay.
Chúc Lê không thân thiết lắm với những người khác trong thôn, nên đi thẳng vào phòng của Tân Tiểu Thụ, trao tận tay món quà đã chuẩn bị.
"Trâm bạc đẹp quá đi mất!"
Trong phòng lúc đó còn có mấy vị đường ca nhi, biểu muội của Tân Tiểu Thụ. Nhìn thấy cây trâm Chúc Lê tặng, ai nấy đều có chút đỏ mắt ghen tị, giọng chua loét nói: "Ngươi đúng là có phúc thật đấy."
Tuy nói mấy năm nay đời sống của người dân thôn Giang Hạ ngày càng khấm khá, nhưng một chiếc trâm bạc tinh xảo thế này vẫn là thứ ít ai dám bỏ tiền ra mua.
Tân Tiểu Thụ sớm biết Chúc Lê sẽ đến, nhưng không ngờ bạn mình lại tặng một cây trâm bạc đẹp đến thế. Cậu ta lập tức tìm vị trí đẹp nhất, cắm ngay cây trâm lên đầu rồi bắt đầu đi qua đi lại khoe khoang: "Đẹp không?"
Chúc Lê gật đầu: "Đẹp." Ngày vui trọng đại, cậu sẽ không nói mấy lời chê bai làm mất hứng.
Tân Tiểu Thụ vui như mở cờ trong bụng, kéo tay Chúc Lê dặn dò: "Lát nữa ngươi phải đi cùng ta đến nhà Thành Nghiệp ca ăn cơm chiều đấy nhé!"
Mình biết ngay mà, Chúc Lê vẫn luôn coi mình là bạn tốt!
Người mà Tân Tiểu Thụ gả cho là Đan Thành Nghiệp, Đan gia trong thôn. Phu phu nhà họ Đan vốn làm nghề buôn bán, gia cảnh cũng thuộc hàng khá giả trong vùng. Sau này cha Đan cũng là người có đầu óc, tranh thủ lúc khoai tây và khoai lang đỏ chưa được phổ biến rộng rãi, đã tìm Lý Nguyệt Lan mua giống về trồng lứa đầu tiên rồi nhanh chóng vận chuyển đi nơi khác tiêu thụ.
Nhờ chớp được thời cơ đó mà kiếm được một khoản lớn, sau khi trở về liền tậu thêm ruộng đất để dưỡng già, từ một gia đình khá giả biến thành phú hộ có tiếng tăm trong thôn.
Đan Thành Nghiệp cũng không phải hạng lười biếng chỉ biết dựa hơi cha mẹ. Hắn có ăn học, biết chữ nghĩa, tuy không thi đậu Tú tài nhưng cũng dựa vào bản lĩnh tìm được một công việc làm phòng thu chi, tính sổ sách ổn định trên thành.
Hôn sự của hai nhà đã được định từ rất sớm, cả hai bên đều vô cùng hài lòng.
Theo phong tục của thôn, người trong thôn thành thân thì chỉ cần ăn tiệc một bên là được. Nhưng Chúc Lê là bạn thân, đương nhiên phải ăn tiệc cả hai bên, nếu không lúc sang Đan gia sẽ thiếu mất một người chống lưng cho Tân Tiểu Thụ.
Chúc Lê đáp: "Biết rồi mà!" Ngày vui thế này, cậu biết làm sao được? Chỉ đành để mẹ nghỉ ngơi sớm một chút, còn mình ăn xong cơm chiều sẽ về ngay.
Đội ngũ rước dâu diễn ra vô cùng náo nhiệt. Đan Thành Nghiệp còn cẩn thận thuê ngựa từ trên thành về, nhìn cực kỳ có thể diện.
Người trong thôn cũng nhiệt tình đến góp vui, tiếng chiêng trống vang lừng rộn rã suốt dọc đường đón Tân Tiểu Thụ về Đan gia.
Nhà họ Đan chỉ có Đan Thành Nghiệp là con trai duy nhất, nên tiệc cưới được tổ chức vô cùng linh đình. Trong thôn, hễ ai không có mâu thuẫn lớn với Đan gia thì hầu như đều được mời đến dự.
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc được ăn một bữa tiệc thịnh soạn thế này cũng đã đáng giá rồi, nên ai nấy đều ăn uống rất vui vẻ, ngoại trừ một nhà nọ.
Phu phu họ Lý cũng tới, dắt theo cả con trai Lý Tuấn Hào.
Mấy năm nay, cuộc sống của nhà họ Lý chẳng mấy dễ chịu. Năm đó Lý Nguyệt Lan được ban phong, người trong thôn biết tin khoai tây và khoai lang đỏ cho năng suất cao nên sang năm thứ hai đều đổ xô tới mua giống về trồng. Đó cũng chính là lý do khiến đời sống thôn Giang Hạ khấm khá hơn hẳn so với các thôn lân cận.
Nhưng nhà họ Lý nuốt không trôi cục tức này. Sau khi Lý Nguyệt Lan được ban thưởng, họ cũng từng tìm đến gặp nàng. Bọn họ không tham lam, chỉ muốn Lý Nguyệt Lan nhường lại lá thư đề cử vào thư viện Bạch Sơn, đồng thời nhờ vả xin cho huynh trưởng một công việc chỗ Huyện lệnh. Chỉ một yêu cầu nhỏ nhoi như thế mà Lý Nguyệt Lan không thèm suy nghĩ đã thẳng thừng từ chối, khiến hai nhà lại một lần nữa tan rã trong không vui.
Thêm nữa, Lý Tuấn Hào là người có học, gã cho rằng chuyện một mẫu ruộng thu hoạch 900 cân hoàn toàn là chuyện hoang đường. Gã chắc mẩm đó chỉ là những lời lẽ khoa trương do đương kim Thánh thượng tung ra để trấn an dân tâm, nên căn bản không tin vào lời đồn đại đó. Cứ thế ôm cục tức trong lòng, khi cả thôn Giang Hạ bắt đầu trồng khoai lang đỏ và khoai tây, nhà họ vẫn cố chấp giữ thể diện tiếp tục trồng lúa nước.
Đã thế cả nhà lại còn ham ăn biếng làm, kết quả là trong khi người trong thôn nhờ khoai lang khoai tây mà kho lúa đầy ắp, thì nhà họ chẳng vớt vát được gì, càng sống càng lụn bại.
Hôm nay tới Đan gia ăn chực bữa rượu mừng cũng là vì cả nhà đã hai tháng nay không biết mùi thịt là gì, muốn đến bàn tiệc để kiếm chút lợi lộc.
Lý Tuấn Hào mặc bộ quần áo màu xám tro, mặt mày âm trầm uống từng ngụm rượu lớn, chẳng còn chút dáng vẻ nào của người đọc sách.
Cố tình những người bên cạnh cứ như không muốn cho gã được yên thân, còn cố ý lớn tiếng bàn tán: "Nhà Lý Nguyệt Lan bây giờ đúng là phú quý thật sự, không chỉ mở y quán trên thành, mà nghe nói còn có rất nhiều người trong thành muốn cưới Lê ca nhi đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!