Chương 37: Trưởng thành

Bốn mùa luân chuyển, những cây dương vàng trên núi lại hằn thêm mười vòng tuổi, cành lá vẫn xanh um tươi tốt như xưa. Những căn nhà lùn dưới chân núi năm nào, nay đã lột xác thành dãy nhà ngói đen bốn gian bề thế, khí phái.

Tại phố Nam của trấn Tô huyện, lại mọc thêm một y quán vô cùng náo nhiệt. Người ra kẻ vào tấp nập, trong đó có rất nhiều là nữ tử và ca nhi.

Hóa ra, hai vị đại phu ngồi trấn ở y quán này là một nữ tử cùng một tiểu ca nhi rất có danh tiếng. Nghe đồn rằng bọn họ còn từng được đương kim Thánh thượng ban thưởng!

Vốn dĩ trước đây ở Tô huyện không có đại phu là nữ tử hay ca nhi. Mọi người, đặc biệt là nữ quyến và ca nhi, mỗi khi đau ốm đều rất ngại ngùng khi phải tìm hán tử để khám bệnh, nên thường chọn cách có thể nhịn thì nhịn, khi nào không chịu nổi nữa mới miễn cưỡng đến y quán. Hiện giờ thì tốt rồi, đã có một y quán như thế này, lại thêm y thuật của đại phu bên trong quả thực rất cao tay. Thế nên không chỉ nữ tử và ca nhi, mà ngay cả rất nhiều hán tử cũng chuyên môn tìm đến đây để khám chữa bệnh.

Thậm chí có người dù không bệnh tật gì, nhưng nghe danh đại phu trong y quán từng chịu ân điển của Hoàng thượng, cũng lâu lâu lại ghé qua, bốc chút trà thanh nhiệt hay gì đó, coi như để hưởng ké chút phúc khí của gia đình này.

Trong lúc nhất thời, việc buôn bán của hai nhà y quán khác tại Tô huyện ế ẩm hơn hẳn so với trước kia. Cố tình là bọn họ lại chẳng dám giở trò xấu, bởi lẽ đây chính là người được Hoàng thượng ban phong, ai dám âm thầm phá rối, chẳng phải là chán sống rồi sao?

"Khí huyết mệt hư, hướng nhậm không cố*."

Lúc này, vị tiểu đại phu trong y quán đang nghiêm mặt bắt mạch cho một nữ tử. Sau đó, cậu viết một đơn thuốc rồi dặn dò nàng đi bốc thuốc: "Thuốc trong đơn này mỗi ngày sắc lấy một chén uống khi còn ấm, dùng liên tục trong 5 ngày là khỏi. Hằng ngày ngươi nên chịu khó đi lại vận động nhiều hơn, chớ có ưu tư quá độ."

"Được, đa tạ Chúc tiểu đại phu." Nữ tử nghe tiểu đại phu dặn dò liền an tâm, hài lòng nhận lấy đơn thuốc rồi rời đi.

Đây là bệnh nhân cuối cùng trong ngày. Chúc Lê thấy phía sau không còn ai, liền chuẩn bị dọn dẹp một chút để đóng cửa. Đúng lúc này, từ phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Lê ca nhi!"

Chúc Lê quay đầu lại, thấy Tân Tiểu Thụ đang cõng một cái sọt đi vào, liền nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi lại tới đây? Bị bệnh à?"

"Ngươi mới bị bệnh ấy!" Cái tên này, nói chuyện vẫn chọc tức người ta như vậy! Tân Tiểu Thụ trợn trắng mắt, đặt cái sọt xuống rồi thuần thục tìm cái ghế ngồi nghỉ, tức giận nói: "Ta tới là để báo cho ngươi một tiếng, ngày kia là ta thành thân rồi. Ngươi và dì Lý nhớ phải tới đấy nhé, đừng có mà quên!"

"Biết rồi." Chúc Lê bất đắc dĩ đáp. Cậu cũng đang định đóng cửa để cùng mẫu thân về thôn một chuyến, lát nữa còn phải đi dạo phố xem có món quà nào thích hợp không.

Người trong thôn bọn họ không chú trọng nghi lễ cầu kỳ như trên thành, cũng không bắt buộc phải thêm trang sức cho người xuất giá. Tuy nhiên, với tư cách là bạn tốt, vẫn nên tặng một món quà để giúp y có thêm mặt mũi.

Khụ, bọn họ mới không phải là bạn bè gì đâu, miễn cưỡng lắm mới tính là người quen thôi.

Tân Tiểu Thụ cũng không biết trong lòng Chúc Lê đang nghĩ gì, thấy cậu không quên là tốt rồi. Nhìn Chúc Lê thu dọn đồ đạc, y không nhịn được tò mò hỏi: "Ta nghe đại ca ta nói, trong thành có rất nhiều người tới nhà ngươi cầu hôn, ngươi định khi nào thì chốt đây?"

Chúc Lê đã mười chín tuổi rồi. Ở cái tuổi này mà chưa định hôn sự, trong thôn e rằng chỉ còn sót lại mỗi mình Chúc Lê. Ngay cả ở trong thành, cũng chẳng có mấy nữ tử hay ca nhi lớn tuổi thế này mà chưa đính hôn.

Có điều, Chúc Lê mang thân phận "Huyện quân" do Hoàng thượng thân phong, nên cũng chẳng lo chuyện không gả được.

Những gia đình bình thường không dám trèo cao tới cửa, hiện giờ người tới cầu hôn đều là những thanh niên tài tuấn có công danh ở Tô huyện, nghe nói còn có cả thiếu gia nhà cử nhân lão gia nữa.

Đáng tiếc là Chúc Lê đều từ chối tất cả. Hiện giờ trong thành đã có lời đồn đãi nói cậu lòng dạ cao ngạo, người trong huyện thành đều chướng mắt, vọng tưởng muốn gả lên phủ thành. Chúc Lê tuy là Huyện quân, nhưng xuất thân cũng chỉ là người nhà quê, lại sớm mất cha, làm sao có thể so sánh với những Huyện chúa thật sự ở kinh thành. Ngay cả thiếu gia nhà cử nhân mà cậu cũng từ chối, hiện tại trong thành có khối người đang chờ xem kịch vui, bọn họ muốn chống mắt lên xem cậu có thể tìm được hoàng thân quốc thích nào.

Động tác trên tay Chúc Lê khựng lại, cậu làm như không có việc gì đáp: "Ta không gả chồng, để sau này ở vậy phụng dưỡng nương."

Không gả chồng thì cũng có thể kén rể mà. Nhà Chúc Lê giàu có như vậy, nếu có tâm muốn tuyển một chàng rể ở rể đàng hoàng thì cũng chẳng phải việc gì khó khăn.

Tuy nhiên Tân Tiểu Thụ không nói ra lời này, chỉ bĩu môi thì thầm nhỏ to: "Ta thấy không phải ngươi không muốn gả chồng, mà là trong lòng đã có người, đang đợi cái vị đại ca ca kia của ngươi chứ gì."

Người khác không biết nhưng y thì biết rõ. Rõ ràng Chúc Lê và nương cậu ta đã dọn lên huyện thành sinh sống, nhưng Chúc Lê vẫn mỗi tháng đều đặn về thôn vài ngày. Ruộng đất nhà bọn họ đều đã cho thuê, quan hệ với trưởng thôn lại chẳng thân thiết gì, mỗi lần về có thể làm gì chứ, còn không phải là để đợi người sao.

Chúc Lê xếp gọn sách vở, xoay người chống nạnh trừng mắt nhìn Tân Tiểu Thụ: "Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, Giang Yển ca ca là người nhà của ta. Ta sợ huynh ấy trở về không tìm thấy ta nên mới thường xuyên về ngó một cái. Còn nữa, ta không có người trong lòng."

Hiện tại cậu thường ở huyện thành, ít khi về thôn, nếu không phải lo lắng lỡ ngày nào đó Giang Yển ca ca trở lại không tìm thấy mình, thì cậu mới chẳng thèm nhờ vả cái tên miệng rộng này giúp mình để ý đâu.

"Được rồi, được rồi." Tân Tiểu Thụ gật đầu cho có lệ, vẻ mặt kia rõ ràng là hoàn toàn không tin. Sau đó y đứng dậy xốc cái sọt lên vai, thuận tiện phất tay nói: "Tóm lại các ngươi đừng quên tới uống rượu mừng của ta đấy, ta đi đây."

Chúc Lê: "…" cậu đã nói rồi mà, cậu với cái tên này chẳng phải bạn bè tốt đẹp gì đâu!

**

Nhà cũ ở Tần Uyển sau khi được tu sửa đã trở nên khí phái hơn một chút, chỉ có mảnh đất khô cằn sau núi vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, dường như chủ nhân ngôi nhà cũng không có ý định tận dụng lại mảnh đất đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!