Chương 35: Phần thưởng

Tại Bệnh viện Nhân dân số 1 Tô Thành.

Giang Minh Huy bước vào phòng bệnh với khuôn mặt âm trầm. Gã liếc nhìn Giang Yển vừa tỉnh lại sau cơn mê man vì thuốc an thần, rồi nhìn xuống bàn tay quấn đầy băng gạc của con trai, giọng lạnh tanh:

"Mày nghĩ dùng khổ nhục kế tự làm mình bị thương thì tao sẽ thương xót chắc?"

Giang Yển dựa người vào thành giường, im lặng. Nghe thấy giọng nói của người cha tàn nhẫn, mí mắt hắn cũng chẳng buồn động đậy.

Quá quen với sự lầm lì của con trai, Giang Minh Huy sa sầm mặt mày: "Tao đã có một con vợ điên rồi, tao không muốn nghe thiên hạ đồn tao có thêm một thằng con tâm thần nữa. Cử động được rồi thì dậy đi, theo tao về nhà."

Im lặng bao trùm căn phòng. Mãi đến khi Giang Minh Huy sắp mất kiên nhẫn, Giang Yển mới cất giọng khàn đặc:

"Tại sao?"

Tại sao… Nếu đã ghét hắn đến thế, tại sao không để hắn tự sinh tự diệt? Tại sao phải đốt nhà hắn? Tại sao phải phá hủy hy vọng duy nhất của hắn?

Hắn chưa bao giờ lợi dụng danh phận thiếu gia nhà họ Giang để đòi hỏi điều gì. Nếu chán ghét hắn, cứ để hắn ở lại Tô Thành mãi mãi chẳng phải tốt hơn sao? Tại sao cứ phải ép hắn vào đường cùng?

Giang Minh Huy cười khẩy, ánh mắt nhìn con trai đầy vẻ u ám: "Mày là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang. Suốt ngày chui rúc ở cái xó xỉnh này làm nông dân, mày định bôi tro trát trấu vào mặt ai?"

Ha.

Giang Yển ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cha mình. Vẫn như trong ký ức, người đàn ông này luôn nhẫn tâm phá hủy mọi thứ hắn yêu thích, rồi quay ra giảng đạo lý, bắt hắn không được làm mất mặt mình, không được làm mất mặt dòng họ.

Hắn là nỗi ô nhục sao? Tại sao hắn làm gì cũng là làm mất mặt nhà họ Giang? Cái thể diện của nhà họ Giang quý giá đến thế ư?

Giang Yển nhìn cha mình, đôi mắt trống rỗng không chút cảm xúc. Sau lưng hắn chẳng còn gì cả. Những thứ hắn trân trọng, những hy vọng nhỏ nhoi, nơi duy nhất hắn có thể sống như một con người… tất cả đều tan biến rồi.

Giang Minh Huy dường như rất hài lòng với sự tuyệt vọng của con trai, gã cười nhạt:

"Thực ra tao cũng tò mò lắm. Cái nhà cũ nát ở Tô Thành có ma lực gì mà mày mê mẩn đến quên cả lối về? Nghe bảo ngày nào mày cũng vui vẻ chạy lên núi sau? Nói thật, làm cha mà tao cũng không tưởng tượng nổi cảnh đó."

Gã tuy không gần gũi con trai, nhưng dù sao cũng nhìn nó lớn lên. Một thằng nhóc lầm lì, già trước tuổi như Giang Yển mà lại chạy nhảy nghịch ngợm, leo cây bắt chim như đám trẻ con bình thường thì quả là chuyện lạ đời.

"Xem ra tao vẫn chưa hiểu hết về con trai mình rồi." Giang Minh Huy giả bộ thở dài: "Đã không biết nguyên nhân thì thà hủy hết đi cho rảnh nợ. Như thế chắc mày cũng cam tâm tình nguyện về nhà rồi nhỉ?"

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng sặc mùi đe dọa.

Chỉ một chút phản kháng yếu ớt của hắn đã đổi lấy một trận hỏa hoạn thiêu rụi cả ngọn núi. Bước tiếp theo là gì? Đốt luôn căn nhà cũ của ông ngoại để lại sao?

"Đi thôi." Giang Minh Huy ra lệnh, chẳng buồn hỏi bác sĩ xem con trai có đủ sức xuất viện không. "Mày biết mày lên cơn điên làm lỡ bao nhiêu việc của tao không?"

Nếu không phải sợ mang tiếng ép con đến phát điên, gã đã chẳng tốn công đến tận đây.

Giang Yển không nói một lời, tự tay rút kim truyền dịch. Thuốc an thần chưa tan hết khiến hắn loạng choạng khi đứng dậy.

Giang Minh Huy đã đi trước một đoạn xa. Giang Yển lầm lũi theo sau như một cái xác không hồn.

Hắn không quay lại nhà cũ lấy bất cứ thứ gì, bởi vì giờ đây, hắn chẳng thể giữ nổi điều gì cho riêng mình nữa.

Thật tốt. Ông ta có thể tùy ý điều khiển cuộc đời hắn như một con rối.

**

Ngày qua ngày, Chúc Lê vẫn kiên trì làm xong việc nhà rồi chạy lên núi đợi Giang Yển.

Chờ mãi, chờ mãi…

Từ mùa thu lá vàng sang mùa đông tuyết trắng. Chiếc áo mỏng manh được thay bằng áo bông dày sụ, biến Chúc Lê thành một cục bông tròn vo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!