Chương 30: Huyện thái gia tới

"Không được, không được! Anh mau trốn ra cửa sau đi…" Chúc Lê lắc đầu nguầy nguậy, đẩy Giang Yển về phía cửa sau. Nhà cậu bé tí tẹo, quan sai mà lục soát thì kiểu gì cũng tìm ra!

Thôi kệ, đằng nào cũng bị đánh đòn, thà mình cậu chịu phạt là được rồi! Cậu không sợ đau!

Giang Yển bị tiểu ca nhi đẩy lùi hai bước liền dừng lại, giữ vai cậu, nhíu mày nói: "Đừng vội, quan phủ bắt người thì huyện lệnh không đời nào đích thân tới đâu. Chắc không phải vì chuyện ta đánh người đâu."

Nếu chuyện cỏn con ấy mà huyện lệnh cũng phải thân chinh, thì đám nha dịch trong huyện nha ăn không ngồi rồi hết à?

Chúc Lê ngẩn ra: "Hả? Thế thì có chuyện gì nhỉ?"

Đánh người mà không cần Huyện thái gia đích thân đến, vậy nhà cậu phạm tội tày đình hơn cả đánh người sao? Nhưng mà… cậu, nương và cả Giang Yển đều là dân thường lương thiện giữ mình mà.

Trong khi tiểu ca nhi đang hoang mang lo sợ, thì Lý Nguyệt Lan cũng căng thẳng tột độ. Hồi còn ở trên trấn nàng cũng từng thấy huyện lệnh Tô huyện, nhưng vấn đề là… Huyện thái gia đường đường chính chính đến tận nhà nàng!

Lý Nguyệt Lan theo bản năng định quỳ xuống hành lễ thì bị đối phương ngăn lại.

Ngay sau đó, nàng thấy một bóng người quen thuộc ló ra từ sau lưng huyện lệnh.

"Bà chủ Lý, đừng căng thẳng, chúng ta đến đây không có ác ý gì đâu, chỉ muốn hỏi chút chuyện thôi. A phụ ta ăn mặc giản dị đi vi hành, ngươi cứ coi ông ấy như một lão gia bình thường là được." Người đó thò đầu ra cười hì hì.

Lý Nguyệt Lan ngớ người: "Ngươi là…"

"A!" Chúc Lê nghe Giang Yển bảo không phải đến bắt người, nhưng vẫn không yên tâm bắt hắn ở yên trong phòng, còn mình thì lén lút thò đầu ra nhìn, và thấy ngay thanh niên hơi mập mạp kia.

"Là đại ca ca có mắt nhìn người!" Chúc Lê nhớ rất rõ người này, y từng khen Giang Yển ca ca giỏi toán, hôm đầu tiên còn mua ủng hộ rất nhiều đồ ăn vặt, những hôm sau cũng ghé qua.

"Cậu chủ nhỏ trí nhớ tốt đấy chứ!" Bành Tử Hiên vẫy tay chào Chúc Lê, cười tủm tỉm: "Khoai tây và khoai lang nướng nhà các ngươi ngon lắm, a phụ ta ăn xong thèm quá nên đặc biệt đến hỏi xem còn không, ông ấy muốn mua nhiều một chút!"

Lý Nguyệt Lan & Chúc Lê & Giang Yển: "…"

Bành Vĩnh Nhân lườm thằng con trai "mất nết" một cái, hắng giọng, lờ đi lời y vừa nói, điềm đạm hỏi: "Không cần căng thẳng, bản quan chỉ hơi tò mò. Nghe nói khoai tây và khoai lang của các ngươi đều là giống phiên bang, tại sao giá bán lại rẻ như vậy?"

Biết huyện lệnh không đến bắt người, Chúc Lê thở phào nhẹ nhõm, chạy lon ton đến bên cạnh nương, ngước mắt tò mò nhìn Bành Vĩnh Nhân.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy quan huyện tận mắt. Hóa ra Huyện thái gia trông thế này, chẳng dữ tợn chút nào.

Lý Nguyệt Lan xoa đầu con trai, cũng thả lỏng hơn, cười đáp: "Bẩm đại nhân, khoai tây và khoai lang đúng là không phải giống bản địa. Nhưng hai loại cây lấy củ này rất dễ sống, thảo dân thử trồng một ít trong sân, không ngờ lại sống được.

Hơn nữa sản lượng của chúng không thấp, nhiều khoai như vậy mẹ con thảo dân ăn không hết nên mới chế biến thành đồ ăn vặt bán để kiếm thêm chút tiền."

Quả nhiên đúng như ông dự đoán. Bành Vĩnh Nhân thầm vui mừng. Ông biết ngay mà, nếu vận chuyển từ phiên bang xa xôi về thì giá không thể rẻ thế được.

"Có thể cho bản quan xem khoai tây và khoai lang các ngươi trồng được không?"

"Đương nhiên là được ạ, mời đại nhân theo thảo dân." Lý Nguyệt Lan mở rộng cửa mời.

Chúc Lê cũng bắt chước người lớn chắp tay hành lễ, dõng dạc nói: "Mời đại nhân theo thảo dân."

Lý Nguyệt Lan: "…"

"Phụt!" Bành Tử Hiên phì cười trước vẻ ông cụ non của Chúc Lê, ngồi xuống trêu: "Tiểu lão bản khá lắm, rất ra dáng đại nhân."

"Hì hì!" Được khen cái là cái đuôi nhỏ của Chúc Lê vểnh lên ngay. Con trai Huyện thái gia đúng là có mắt nhìn người, không chỉ khen ca ca cậu giỏi mà còn khen cả cậu nữa!

Bành Tử Hiên có vẻ rất giỏi dỗ trẻ con, nhìn quanh rồi hỏi: "Đúng rồi, ngươi còn một vị ca ca rất lợi hại nữa mà? Sao hôm nay không thấy đâu?"

Hai ngày trước cha y đã sai người đi điều tra. Lý Nguyệt Lan là người gốc thôn Giang Hạ, chồng là đại phu ở Tô huyện nhưng đã qua đời, giờ nàng một mình nuôi con, ít tiếp xúc với bên ngoài.

Họ cũng hỏi thăm thôn trưởng thôn Giang Hạ, biết được hai loại lương thực này là do thiếu niên đi bán hàng cùng mẹ con họ mang tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!