Năm đó, sau khi phụ thân Chúc Lê qua đời, Lý Nguyệt Lan ngã bệnh vì quá đau buồn. Chúc Lê khi ấy còn quá nhỏ, hoang mang lo sợ, đành phải cầu cứu đại bá và bà nội.
Nhưng bà nội vốn không thích cậu vì cậu là ca nhi, lại ghét bỏ nương của cậu sức khỏe yếu, chẳng đoái hoài gì đến mẹ con cậu, thậm chí còn vơ vét hết tiền bạc thảo dược trong nhà đem về phòng mình.
Chúc Lê tìm đến đại bá, nhưng đại bá chỉ lạnh lùng bảo đang bận lo tang sự, em dâu chỉ bị cảm lạnh xoàng, cố chịu một chút là khỏi, chẳng có gì to tát.
Thấy nương bệnh nặng khó chịu, Chúc Lê lén vào phòng cha mẹ trước kia để tìm ít tiền lẻ đi mua thuốc. Nào ngờ bị đại bá bắt gặp. Lúc ấy căn phòng đó đã bị bà nội giao cho đại bá ở, còn mẹ con cậu bị đuổi xuống căn nhà kho nhỏ xíu.
Đại bá vu oan cho cậu lẻn vào phòng trộm đồ. Bà nội cũng hùa theo, đòi đuổi mẹ con cậu ra khỏi nhà. Cậu ra sức giải thích, cãi lý đến bật khóc, rằng đó là phòng của a phụ, cậu chỉ muốn tìm tiền của a phụ để chữa bệnh cho nương.
Nhưng tiếng bà nội quát tháo át cả tiếng cậu, mặt đại bá hung tợn, đường ca đá cậu đau điếng, đại bá mẫu còn dọa bắt cậu lên quan phủ.
Chẳng ai nghe cậu nói. Cậu chỉ biết khóc, không dám phản bác, ngoài khóc ra cậu chẳng biết làm gì.
Hàng xóm sang can ngăn, nhưng bà nội túm tóc cậu, rêu rao cậu ăn trộm tiền nhà, quyết không chứa chấp kẻ trộm cắp.
Cuối cùng, Lý Nguyệt Lan đang sốt cao liều mình chắn trước mặt con, tuyên bố không cần nhà cửa, không cần gia sản, chỉ cần đợi khỏi bệnh sẽ đưa con đi ngay. Nếu không, nàng sẽ đập đầu chết ngay tại cửa, để cả nhà họ Chúc mang tiếng bức tử em dâu, cả đời không dám ngẩng mặt nhìn ai.
Đại bá lúc này mới chịu thôi, sợ bị ăn vạ nên vội đi mua thuốc cho Lý Nguyệt Lan uống. Đợi nàng vừa hạ sốt, cả nhà họ liền đuổi mẹ con cậu đi như đuổi tà.
Đó là ác ý lớn nhất mà Chúc Lê từng đối mặt trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Cậu luôn tránh nhớ lại khuôn mặt bà nội, khuôn mặt cả nhà đại bá. Họ thật đáng sợ, đáng sợ như ác quỷ.
"Giang Yển ca ca, em không phải ăn trộm…" Cậu rất sợ đường ca, nhưng cậu không muốn Giang Yển hiểu lầm dù chỉ một chút. Cậu cúi đầu, cố bám víu lấy tia hy vọng bên cạnh.
Thế nhưng Chúc Chí Nghiệp như cố tình không buông tha cậu, thấy cậu sợ sệt lại càng hăng máu, ác ý tràn trề: "Ngươi không trộm đồ thì sao bị đuổi đi? Giờ đến mẹ ngươi cũng chẳng cần ngươi nữa, đúng là đồ con hoang không ai thèm… Á!"
Câu nói độc địa chưa kịp dứt thì Chúc Chí Nghiệp đã bị một cú đấm như trời giáng vào mặt làm cho choáng váng.
Chưa đợi mọi người kịp phản ứng, Giang Yển đã túm lấy cổ áo Chúc Chí Nghiệp, đấm liên tiếp vào mặt gã. Từng cú đấm thấu thịt, tàn nhẫn như muốn nghiền nát khuôn mặt kẻ kia.
"A!" Chúc Chí Nghiệp định phản kháng nhưng bị Giang Yển quật ngã xuống đất. Hai người giằng co, nhưng vì Chúc Chí Nghiệp bị động nên hoàn toàn lép vế.
"Mày dám đánh tao… Á!"
"Á á á a a!"
Chúc Lê trố mắt đứng nhìn, quên cả phản ứng. Phải đến khi tiểu nhị trong tiệm sợ đồ đạc bị vỡ mới vội chạy lại can: "Đừng đánh nữa! Đừng đánh nhau trong tiệm, hỏng đồ là phải đền đấy!"
Nghe tiếng tiểu nhị, Chúc Lê mới hoàn hồn, vội lao vào kéo Giang Yển ra, tiện chân đá bồi Chúc Chí Nghiệp một cái vì sợ gã đánh lén.
"Ca ca!" Chúc Lê lo lắng gọi. Tuy Chúc Chí Nghiệp rất đáng ghét, nhưng cậu sợ Giang Yển bị kiện lên quan hơn.
Cảm nhận được sự lo lắng của Chúc Lê, Giang Yển mới từ từ buông tay, chỉnh lại quần áo xộc xệch. Thấy bên ngoài đã có người ngó nghiêng, hắn bình thản nói với Chúc Chí Nghiệp đang lồm cồm bò dậy: "Ngươi có thể đi báo quan."
Chúc Chí Nghiệp & Chúc Lê: "…" Hả?
Ca ca, anh bị đánh hỏng đầu rồi sao! Chúc Lê cuống lên. Lúc này chẳng phải nên thừa dịp tên kia còn choáng váng mà chuồn lẹ sao? Sao anh còn chủ động bảo gã đi báo quan! Báo quan là bị đánh đòn đấy!
"Ca ca, đừng nói linh tinh, chúng ta đi thôi…"
Lúc này, Chúc Chí Nghiệp lảo đảo đứng dậy, tưởng Giang Yển là công tử con nhà quan lại nào đó đang ra oai. Gã phun ra một cái răng cửa gãy, miệng lọt gió nói: "Được! Ta sẽ đi báo quan, giữa đường đánh người, còn vương pháp gì nữa không…"
Giang Yển chẳng hề sợ hãi, còn gật đầu như đồng tình: "Chuyện ngươi vu oan cho em họ trộm cắp để đuổi góa phụ của chú ruột ra khỏi nhà thì ta không có bằng chứng. Nhưng chuyện cả nhà các ngươi vì muốn đuổi tận giết tuyệt, dùng y thuật tâm đắc của chú ruột để hối lộ chủ hiệu thuốc hòng hại chết mẹ con thím, chuyện này thì chứng cứ rành rành đấy."
"Ngươi… Ngươi nói bậy bạ gì đó?! Nhà ta không có…" Chúc Chí Nghiệp giật mình thon thót, hoảng sợ quát lên.
Giang Yển liếc nhìn gã lạnh lùng: "Sách thuốc của Chúc đại phu chắc giờ vẫn nằm trong nhà chủ hiệu thuốc thôi, lục soát là ra ngay. Đợi lên huyện nha, ta sẽ xin Huyện thái gia thăng đường công thẩm, để mọi người xem cả nhà các ngươi đã mưu tài hại mệnh thế nào."
Nhà họ Chúc chiếm đoạt gia sản chưa đủ, còn muốn dồn mẹ con Lý Nguyệt Lan vào đường chết. Tuy không trực tiếp cầm dao giết người, nhưng triệt đường sống của hai mẹ con thân cô thế cô dựa vào nghề bán thuốc thì có khác gì giết họ? Nếu không phải tình cờ gặp hắn, mẹ con họ không bán được thuốc, lại bị nhà họ Lý và họ Vương ép uổng, Giang Yển không dám tưởng tượng họ sẽ sống khổ sở đến mức nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!