Chương 25: Ca ca quá lợi hại!

Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng buồn đôi co với lời khen của con trai, trực tiếp gói một phần khoai tây chiên, lại lấy thêm một củ khoai lang nướng đưa cho Tân Kiên Cường đang đứng xem kịch vui bên cạnh.

"Lý tỷ, thế này không được đâu." Tân Kiên Cường vội vàng từ chối. Y vừa nghe giá mấy món này rồi, khoai tây chiên thì không nói, chứ khoai lang nướng này không rẻ đâu.

"Nên nhận mà, mấy hôm nay thực sự đã làm phiền ngươi quá." Lý Nguyệt Lan cũng thấy áy náy, vì chuyến hàng này mà làm y phải chạy hai vòng tìm chỗ, thực sự rất phiền phức.

Tân Kiên Cường nhận lấy khoai lang và khoai tây chiên, rồi bước nhanh đến bên cạnh Giang Yển, ném xuống năm đồng tiền rồi chạy biến đi, còn nói vọng lại: "Khoai tây chiên coi như Lê ca nhi mời ta, khoai lang nướng thì ta tự mua, cảm ơn Lê ca nhi và Giang tiểu công tử nhé!"

Nói rồi, y đánh xe bò chạy biến mất dạng.

Lý Nguyệt Lan: "…"

Có thanh niên sành điệu làm biển hiệu sống đứng đó ăn ngấu nghiến món mới, sạp hàng nhanh chóng thu hút không ít người. Thấy đồ ăn nhà Chúc Lê lạ mắt, ai nấy đều tò mò hỏi thăm.

Chúc Lê tất nhiên là trả lời từng người một, tiện thể lôi Giang Yển – người đã "phát minh" ra món ăn thần kỳ này – vào câu chuyện, tâng bốc hắn lên tận mây xanh.

Giang Yển ngượng ngùng không dám nhận công lao này, đành giải thích rằng món khoai tây chiên này hắn từng thấy người khác làm nên bắt chước làm theo, chứ không phải do hắn phát minh ra.

Thấy ai làm ư? Chắc chắn là người phiên bang rồi! Nghe bảo người phiên bang đều thích ăn món này, mọi người lại càng thêm tò mò.

Ca ca quá lợi hại, thế mà lại nghĩ ra cách dùng danh tiếng người phiên bang để thu hút khách hàng! Chúc Lê nhìn Giang Yển đầy sùng bái. Sao anh thông minh thế chứ?

Giang Yển – người chỉ đơn thuần muốn đính chính sự thật: "…"

Tuy rất muốn nếm thử nhưng không phải ai cũng hào phóng như thanh niên kia. Nghe tiểu ca nhi quảng cáo món này vừa ngon vừa no bụng, nhiều người vẫn do dự, sợ giá cả đắt đỏ.

Đúng lúc này, mấy người ăn mặc áo ngắn vải thô, nhìn không giống người có tiền, xông tới sạp hàng nói với Chúc Lê mà chẳng thèm hỏi giá: "Cho ta hai thanh khoai tây chiên!"

"Ta cũng lấy hai thanh!"

"Được rồi, hai thanh khoai tây chiên chỉ lấy tiền công làm thôi nên không tặng kèm giấy dầu đâu nhé." Chúc Lê sảng khoái đáp.

Lúc nãy vị khách trẻ tuổi ăn mặc sang trọng, lại không mang đồ đựng nên hắn không giới thiệu gói một văn hai thanh. Nhưng với người dân quê lên trấn, vừa không muốn tốn kém lại muốn nếm của lạ thì bỏ ra một văn tiền là rất đáng.

Thanh niên bên cạnh nghe xong thì rất hài lòng, ném cho Chúc Lê ánh mắt "Ngươi hiểu chuyện đấy". Thiếu gia đây cái gì cũng thiếu chứ không thiếu tiền, ăn uống phải sang trọng, cầm thanh khoai tây chiên dính mỡ đầy tay thì còn gì là khí chất, tặng giấy dầu đúng là hợp ý hắn.

Chúc Lê nháy mắt với hắn, tạo cho hắn ảo giác "Ngươi là khách hàng đầu tiên, đương nhiên phải được đối đãi đặc biệt".

Thanh niên được nịnh nọt sướng rơn, hớn hở xách đồ ăn về nhà. Món khoai này đúng là no thật, sáng hắn chưa ăn gì, định bụng ra chợ càn quét một trận, ai ngờ ăn mấy miếng khoai nướng và khoai chiên đã lưng lửng bụng. Hắn phải mang về cho a phụ a cha nếm thử, tiện thể lừa… à nhầm, xin thêm ít tiền tiêu vặt.

"Một văn hai thanh, rẻ thế cơ à!" Những người xung quanh vốn còn e ngại lập tức chấn động. Thế này còn rẻ hơn cả bánh màn thầu! Màn thầu cũng một văn một cái rồi! Tuy thanh khoai nhìn hơi nhỏ, nhưng đây là đồ ăn phiên bang cơ mà! Trước kia có người phiên bang đến đây buôn bán, món nào chẳng đắt cắt cổ! Một văn hai thanh, còn chờ gì nữa?!

"Ta cũng lấy hai thanh, một văn tiền!"

"Ta cũng lấy!"

"…" Họ không giàu có gì, nhưng bỏ một văn tiền nếm thử của lạ, lại mua cho con cái ăn thử thì vẫn sẵn lòng. Còn chuyện không có giấy dầu làm bẩn tay thì lấy khăn lau rồi về giặt là xong.

Trong chốc lát, sạp hàng của Chúc Lê đông nghịt người. Đương nhiên cũng có người khá giả, ăn xong thấy ngon lại muốn mua thêm. Chúc Lê xoay sở không kịp: "Mọi người đừng chen lấn, bọn ta chuẩn bị nhiều khoai lắm, ai cũng có phần, đừng vội ạ!"

Giang Yển nhíu mày, đưa tay che chắn trước người Chúc Lê, đẩy bàn tay suýt chọc vào mặt cậu ra, nghiêm mặt nói: "Xếp hàng đi, đừng chen lấn, lần lượt từng người một."

Thiếu niên tuy còn trẻ nhưng mặt lạnh tanh nhìn rất có uy, những người đứng trước theo bản năng xếp thành hàng, người phía sau thấy thế cũng dần dần đứng vào hàng lối. Chẳng bao lâu, một sạp hàng nhỏ ở phố Nam đã xuất hiện cảnh tượng rồng rắn lên mây.

"Cho ta một phần, nhớ gói giấy dầu nhé, ta mang về cho người nhà nếm thử!"

"Ta cũng lấy một phần, à đúng rồi, cho ta thêm một cái bánh khoai tây nữa."

"Ta chỉ lấy hai thanh thôi, một văn tiền, đây!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!