Chương 22: Thu hoạch

Cháo khoai lang đỏ quả thật rất ngon, vừa ngọt ngào lại vừa chắc bụng, chỉ tiếc là Giang Yển không ở lại để cùng Chúc Lê thưởng thức.

Hôm nay vợ chồng cậu hai đã về, trong nhà chỉ còn lại ông ngoại. Giang Yển tuy rất muốn ở lại đây chơi đến tối nhưng cũng không muốn để ông ngoại phải ăn cơm một mình. Dù sao ông ngoại cũng vì muốn bầu bạn với hắn nên mới ở lại đây.

Thế nên, sau khi cùng Chúc Lê xử lý xong mớ khoai tây và khoai lang để ươm mầm, hắn liền cáo từ ra về sớm.

Nào ngờ vừa về đến nhà, Giang Yển đã thấy trong sân chất đầy khoai tây, khoai lang, thậm chí còn có củ cải và một rổ hạt dưa hấu giống.

Tần Vĩnh Tế đang đứng giữa sân đầy hào hứng, thấy cháu ngoại về liền vẫy tay: "Về rồi đấy à, mau lại đây xem ông ngoại mua gì này."

"…" Thấy rồi ạ. Giang Yển chậm rãi đi đến bên cạnh ông ngoại, nghe ông cười nói: "Sáng sớm nay ông sai người ra trấn chọn mua một ít giống khoai tây, khoai lang với củ cải loại tốt nhất đấy, chúng ta cùng trồng nhé. Trong sân mà không đủ chỗ thì rào thêm một khoảnh đất sau núi, chuyên để trồng rau củ. Chờ vài tháng nữa thu hoạch là có rau sạch ăn rồi, đảm bảo xanh, sạch, ngon hơn cả siêu thị."

Có lẽ do chưa muốn về Hải Thành ngay, Tần Vĩnh Tế dẹp hết chuyện công ty sang một bên, cảm thấy ở lại cùng cháu trải nghiệm cuộc sống niềm vui nhà nông cũng thú vị ra phết.

Giang Yển – người vừa mới hì hục trồng khoai bên nhà Chúc Lê xong: "…" Cứ đà này, chẳng mấy chốc hắn sẽ trở thành chuyên gia trồng trọt mất thôi.

"Còn ngẩn ra đó làm gì, lại đây nào." Tần Vĩnh Tế đã xắn tay áo bắt đầu lựa khoai, miệng không quên thúc giục: "Trồng trọt ấy mà, phải trăm hay không bằng quen tay. Phải bắt tay vào làm, tự mình xuống đất mới cảm nhận được cái thú của nó."

Dù đã mấy chục năm không đụng đến việc đồng áng, nhưng Tần Vĩnh Tế vẫn tự tin mình đầy kinh nghiệm.

"…" Giang Yển lê bước, cuối cùng cũng đành chấp nhận số phận, bắt đầu hiệp hai của buổi lao động trong ngày.

**

Không có những kẻ đáng ghét lượn lờ trước mặt, ngày tháng trôi qua nhanh như gió thoảng.

Thu đi đông tới, thấm thoát đã ba tháng trôi qua.

Ba tháng này, Giang Yển thường xuyên có cảm giác mình đang tự đào hố chôn mình. Không chỉ phải sang thôn Giang Hạ trồng trọt cùng Chúc Lê, về nhà lại phải diễn lại y hệt một màn cùng ông ngoại.

Nhưng bù lại, sức khỏe của hắn tốt lên trông thấy. Cánh tay đã có chút cơ bắp rắn chắc, chiều cao cũng nhỉnh lên đáng kể, không còn vẻ yếu ớt vì suốt ngày ru rú trong nhà như trước.

Sau khi cùng Giang Yển đón Tết Trung Thu, Tần Vĩnh Tế nghe tin công ty xảy ra chuyện nên phải vội vã về Hải Thành giải quyết, để lại lão Lưu chăm sóc Giang Yển. Trong thời gian đó, ông cũng đã đuổi thẳng cổ mấy người giúp việc do Giang Minh Huy phái tới.

Người trong thôn Giang Hạ dần dà cũng biết chuyện nhà Lý Nguyệt Lan ở chân núi có một vị khách quý thường xuyên lui tới. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng gia cảnh rất khá, không chỉ mang cho mẹ con Lý Nguyệt Lan những món đồ ăn lạ lẫm từ phiên bang mà nghe đâu còn giúp đỡ họ rất nhiều.

Chẳng phải thằng bé Chúc Lê lem luốc ngày nào giờ đã có quần áo mới mặc rồi sao? Không lễ không tết mà được mặc vải tốt thế kia, chắc chắn là Lý Nguyệt Lan nhận được không ít lộc từ vị thiếu gia họ Giang đó.

Dân làng bàn tán xôn xao, tam sao thất bản. Nghe thôn trưởng bảo thằng bé đó quê ở Hồng Châu, gia đình có giao tình với Chúc đại phu, tiếc là cha mẹ mất sớm nên được gửi gắm đến đây. Tuy là trẻ mồ côi nhưng dẫu sao cũng là con nhà giàu, chắc cha mẹ nó để lại cho không ít của cải.

Nhiều người nhìn mà ghen tị, thầm ước sao mình không có người bà con giàu có nào gửi con đến nhờ nuôi như thế.

Chúc Lê mặc kệ người ta nghĩ gì. Thấy Giang Yển đến, cậu kéo ngay hắn ra vườn rau, reo lên: "Giang Yển ca ca mau xem này, khoai tây chúng ta trồng chín hết rồi nè! Nhiều lắm nhé, một mầm khoai mà mọc ra tận ba bốn củ to đùng!"

Tuy không to bằng những củ Giang Yển mang sang hồi trước – Giang Yển nghi là do chất đất – nhưng cũng to hơn nắm tay của Chúc Lê rồi. Nhiều khoai thế này, nhà cậu ăn mãi không hết mất!

"Hôm qua em với nương đã đào được một sọt rồi. Hôm nay nương lên núi hái nấm, em ở nhà đào tiếp." Chúc Lê giơ đôi tay lấm lem bùn đất lên cười tít mắt, không dám kéo tay áo Giang Yển làm nũng.

"…" Giang Yển quá hiểu cái điệu cười nịnh nọt này rồi. "Nói đi, lại có chuyện gì?"

"Hì hì." Chúc Lê ngượng ngùng quệt mũi, không biết mình vừa bôi thêm một vệt bùn lên mặt, lí nhí: "Mai là mùng mười tháng chín, tết Khánh Nguyên, chợ phiên buổi sáng chắc chắn đông lắm. Em với nương định nướng ít khoai tây mang ra chợ bán…

Giang Yển ca ca, anh đi cùng nhà em được không? Bán xong khoai, chúng ta có thể đi dạo phố, chợ phiên có nhiều thứ hay lắm!"

Quen nhau lâu vậy rồi mà cậu chưa được dẫn Giang Yển ca ca đi chơi chợ lần nào. Chủ yếu vì đường xa, đi chợ phải dậy từ tờ mờ sáng, cậu sợ Giang Yển bận nên ngại không rủ.

Nhưng lần này thì khác, chợ phiên tết Khánh Nguyên đông vui náo nhiệt lắm, bỏ lỡ thì phải chờ sang năm, cậu rất muốn Giang Yển đi cùng.

Mấy ngày nay, Giang Yển đã tìm hiểu được đất nước Chúc Lê đang sống không thuộc bất kỳ triều đại nào trong lịch sử hắn từng học, mà là Khánh triều. Tết Khánh Nguyên là ngày Khánh Cao Tổ lên ngôi, là ngày lễ lớn hàng năm của đất nước này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!