Sáng sớm hôm sau, Tần Lập Hải cùng vợ mang theo bao lớn bao nhỏ và hai người giúp việc rời đi, ngôi nhà cũ to lớn tức khắc trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Chỉ còn mình ông ngoại ở lại, Giang Yển hành động cũng thoải mái hơn nhiều. Vừa ăn cơm xong chưa bao lâu, hắn đã vác bao lớn bao nhỏ lên núi. Không biết tại sao, hắn cứ cảm giác ông ngoại như biết hắn đang làm gì trên núi vậy, biết rõ hành động của hắn kỳ lạ nhưng lại chẳng hỏi câu nào.
Hôm nay Chúc Lê không lên núi chờ vì không nghĩ Giang Yển sẽ đến sớm thế. Cậu đang ngồi xem nương may quần áo, dùng chính loại vải Giang Yển mang về hôm qua.
"Chất vải này tốt thật đấy." Lý Nguyệt Lan vừa v**t v* tấm vải vừa cảm thán. Nàng cứ tưởng số tiền đó mua được một cây vải thô là tốt lắm rồi, không ngờ Giang Yển lại mang đến hai cây vải thượng hạng thế này.
Chất liệu này so với bộ quần áo nàng và A Lê mua trên trấn hôm qua không hề kém cạnh, thậm chí còn tốt hơn, sờ vào mềm mại vô cùng.
Chúc Lê cũng sờ thử, thấy vải mịn hơn hẳn bộ đang mặc, ôm mặt cười tít mắt: "Cây vải to thế này, nương một bộ, ca ca một bộ, con một bộ, chắc vẫn còn thừa nương nhỉ? Con lại sắp có quần áo mới rồi!"
"Đúng rồi, đúng rồi." Lý Nguyệt Lan nhìn con trai đầy yêu thương. Quần áo trẻ con tốn ít vải, vải thừa khéo còn đủ may cho nó thêm một bộ nữa.
Còn cây vải màu sắc tươi sáng hơn kia, vải tốt thế này nàng định cất đi. Đợi sau này Lê ca nhi lớn lên, lúc xuất giá nàng sẽ may cho nó hai bộ thật đẹp để nở mày nở mặt về nhà chồng.
Chúc Lê nào biết nương đã tính chuyện xa xôi thế, cứ mân mê tấm vải, trầm trồ: "Giang Yển ca ca chắc chắn là tiểu thần tiên, chỉ có thần tiên mới được mặc vải mềm thế này."
Lý Nguyệt Lan lắc đầu cười, mặc kệ con trai tưởng tượng, tiện tay xua nó đi: "Được rồi, ra ngoài chơi đi cho nương may áo."
"Dạ." Chúc Lê biết mình ngồi đây cũng chẳng giúp được gì, có khi còn vướng chân vướng tay, bèn nhảy chân sáo chạy ra ngoài, không quên ngoái lại dặn: "Con ra vườn hái cà tím đây, còn một lứa cà chưa thu hoạch, không hái nhanh nó già mất thì không ăn được!"
Lý Nguyệt Lan thở dài, thầm nghĩ tuy mấy hôm nay thằng bé hiểu chuyện hơn nhiều, nhưng cái tính hiếu động ồn ào thì vẫn y nguyên.
Hẹ trong vườn đã chín một lứa nữa. Chúc Lê hái cà xong, đang định tìm dao cắt hẹ thì thấy Giang Yển vác cái ba lô căng phồng đi tới. Cậu vội đứng dậy vẫy tay rối rít: "Giang Yển ca ca!"
Giang Yển bước nhanh hơn, hiếm khi thấy hắn cao giọng hô: "Mau lại đây giúp một tay." Quen thân rồi nên thiếu niên vốn lịch sự, ít nói giờ cũng biết sai bảo người khác.
"Tới đây!" Chúc Lê lại thích được sai bảo, nghe xong sướng rơn, lon ton chạy lại. Đến nơi mới thấy Giang Yển không chỉ đeo ba lô to đùng sau lưng mà tay còn ôm một quả cầu tròn vo to tướng.
"Là dưa hấu!" Mắt Chúc Lê sáng rực khi nhìn thấy quả dưa vỏ xanh mướt. "Dưa hấu to quá!" Hồi ở trên trấn cậu từng thấy dưa hấu rồi, ngọt ơi là ngọt, nhưng chưa quả nào to bằng một nửa quả Giang Yển đang ôm. Hồi đó một miếng bé tẹo đã một văn tiền, quả to thế này chắc phải bảy tám văn là ít!
"Bê nổi không?" Giang Yển vốn định lấy mấy củ khoai tây khoai lang trong ba lô cho cậu cầm, nhưng thấy cậu nhóc cứ nhìn chằm chằm quả dưa hấu thì cười, đưa quả dưa ra trước mặt cậu.
"Nổi chứ!" Chúc Lê vội đón lấy. Giang Yển định đỡ hộ một chút nhưng cậu đã ôm ghì lấy quả dưa vào ngực. Đôi tay nhỏ bị sức nặng kéo trĩu xuống nhưng vẫn cố giữ thăng bằng.
"Nặng… nặng thật đấy." Chúc Lê cắn răng, r*n r*.
"Để anh bê cùng em." Giang Yển chỉ định trêu cậu bé chút thôi. Quả dưa này phải nặng tám chín cân, người Chúc Lê bé tẹo thế kia chắc bị đè bẹp mất.
Nhưng Giang Yển không biết lòng tự trọng của trẻ con đôi khi còn lớn hơn trời. Chúc Lê cắn răng, bướng bỉnh ôm quả dưa to đùng chạy lạch bạch về phía trước: "Không cần! Em làm được!"
Vừa chạy cậu vừa hét vọng vào nhà: "Nương ơi! Giang Yển ca ca mang một quả dưa hấu siêu siêu siêu to đến này!"
Giang Yển: "…" Vẫn còn sức mà hét, xem ra là bê được thật.
"Ta lớn thế này rồi mà lần đầu tiên thấy quả dưa hấu to như vậy đấy." Lý Nguyệt Lan bổ dưa cho hai đứa trẻ, không kìm được lời cảm thán. Quả dưa to nhất nàng từng thấy chắc cũng chỉ bằng một nửa quả này.
Cũng chẳng trách mỗi lần Giang Yển mang đồ đến nàng lại tò mò không biết cậu thiếu niên từ đâu tới, vì những thứ này thực sự không giống sản vật vùng này chút nào.
Dưa hấu quá to, Lý Nguyệt Lan chỉ bổ một nửa, nửa còn lại cất vào chạn bát. Nửa quả dưa bổ ra cắt miếng xếp đầy hai cái tô lớn.
Chúc Lê bưng một chén cùng Giang Yển ăn, nhưng mới cắn được một miếng đã dừng lại.
"Sao thế?" Giang Yển thấy lạ bèn hỏi. Lúc nãy còn thèm thuồng mắt sáng rực lên cơ mà, sao giờ lại không ăn? Chẳng lẽ không thích?
Chúc Lê di di mũi chân xuống nền đất, ngượng ngùng nhìn nương: "Nương, con mang ra gốc cây to ngoài kia ăn với Giang Yển ca ca được không?"
Dù sao hôm qua thôn trưởng cũng gặp Giang Yển rồi, chắc là cậu có thể dẫn ca ca đi chơi trong thôn được chứ nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!