Có lẽ nhờ thứ nước lạ lùng vừa uống nên dù vẫn còn rất khó chịu, ý thức của Giang Yển đã tỉnh táo hơn nhiều. Hắn nhìn chằm chằm đứa bé trước mặt, giọng lạnh lùng cảnh cáo:
"Nói với Tần Văn Thành, trước khi cùng bọn họ đến núi sau, tôi đã nói chuyện với ông ngoại rồi. Bọn họ không giấu được bao lâu đâu."
Đứa bé ngơ ngác nhìn Giang Yển, vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt, rõ ràng là không hiểu hắn đang nói cái gì.
Không phải người của Tần Văn Thành?
Cũng đúng, mấy kẻ đó hại hắn suýt mất mạng, chắc giờ này đã sợ vỡ mật, làm sao còn tâm trí đâu mà tìm một đứa bé đến chăm sóc hắn?
Giang Yển vô thức siết chặt nắm tay. Nhận ra mình có thể đã hiểu lầm, hắn im lặng một lúc lâu rồi mới lạnh lùng hỏi: "Đây là đâu?"
Câu hỏi này thì cậu nhóc biết. Đôi mắt đứa bé sáng lên, ngón tay mân mê ống trúc trong tay, lí nhí đáp: "Đây là núi sau thôn Giang Hạ. Ta nhặt được ngươi, ngươi bị thương rồi ngất xỉu."
Giang Hạ? Giang Yển chưa từng nghe qua cái tên này. Hắn không truy vấn thêm mà chỉ gật đầu: "Có thể đưa tôi đến bệnh viện gần nhất được không? Tôi có thể…"
Lời đến cửa miệng, Giang Yển chợt khựng lại. Hắn vốn định nói sẽ trả thù lao, nhưng rồi nhớ ra ba đã bỏ rơi hắn, về nhà ông ngoại lại bị các anh họ dè chừng. Giờ hắn chẳng còn mặt mũi nào mà ngửa tay xin tiền nữa.
Nghĩ đến đây, Giang Yển mím môi, sờ vào túi áo trong, chạm đến miếng ngọc bội bình an mà mẹ tặng hắn hồi năm tuổi. Hắn ngập ngừng một chút rồi nói nhạt: "Tôi có thể trả công cho cậu, hoặc cậu chỉ cần chỉ cho tôi chỗ nào có điện thoại, tôi tự đi là được."
Sốt cao không lui, chắc chắn vết thương đã nhiễm trùng. Mẹ muốn đưa hắn đi cùng, hắn đã trả một mạng cho bà rồi. Giờ mạng này là của hắn, hắn muốn sống.
Nếu ai cũng muốn hắn chết, hắn càng phải sống, sống tốt hơn bất cứ ai.
"Bệnh… viện?" Đứa bé lại lộ vẻ ngơ ngác, bập bẹ nhắc lại từ ngữ lạ lẫm: "Điện… thoại?"
"Vết thương của tôi nhiễm trùng rồi, nếu không đến bệnh viện, tôi sẽ chết." Giang Yển mất kiên nhẫn nhìn bộ dạng ngây ngô của đứa bé, cau mày dọa dẫm.
Tuy không hiểu vế trước, nhưng vế sau thì đứa bé nghe hiểu. Cậu vội vàng đưa ống trúc trong tay ra, rụt rè nói: "Uống thuốc, sẽ hết sốt, sẽ không chết đâu."
Trước đây khi bị sốt cao, mẹ cũng cho cậu uống cái này, uống xong là khỏi ngay!
"…"
Một mùi vị kinh khủng xộc thẳng vào mũi Giang Yển. Nhìn thứ nước đen ngòm trong ống trúc, hắn lại thoáng nghi ngờ liệu có phải Tần Văn Thành đang chơi khăm mình không.
Chưa kịp đẩy ra, đứa bé thấy hắn chần chừ thì sốt ruột, nhân lúc hắn không để ý liền nhào tới, một tay bóp má Giang Yển, một tay dốc ngược ống thuốc vào miệng hắn.
Giang Yển toàn thân rã rời, không ngờ lại bị một đứa nhóc nhỏ hơn mình mấy tuổi "đánh úp". Vị thuốc đắng nghét trôi tuột xuống họng, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều trúng độc.
Ngược lại, "kẻ hạ độc" thấy thuốc tuy có rớt ra ngoài một chút nhưng phần lớn đã vào bụng hắn thì cong mắt cười vui vẻ: "Xong rồi."
Giang Yển lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương. Có lẽ ánh mắt hắn quá đáng sợ, đứa bé sợ hãi lùi lại, trốn tiệt ra sau tảng đá lớn ban đầu, chỉ dám thò đôi mắt tò mò ra quan sát.
Giang Yển không muốn lãng phí thời gian với kẻ bất đồng ngôn ngữ này. Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi, định bụng đợi đứa nhóc kỳ quặc kia đi khỏi sẽ tự mình tìm đường ra. Không biết nó cho hắn uống cái gì, mùi vị trong miệng khiến hắn buồn nôn, hy vọng không phải thuốc độc.
Tiếc là cơ thể quá yếu, chưa đợi được đứa bé rời đi, hắn đã lại chìm vào hôn mê.
May mắn thay, khi tỉnh lại lần nữa, đứa bé kỳ lạ kia đã đi rồi. Giang Yển thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi ra cửa hang. Hắn chợt khựng lại, ngạc nhiên nhận ra cơn sốt đã lui, tinh thần cũng tỉnh táo hơn hẳn. Tuy vết thương sau gáy vẫn đau, nhưng ít nhất không còn cảm giác mê man, chực chờ ngất xỉu như trước.
Hắn sờ lên trán, đi vài bước để kiểm tra. Tuy vẫn còn yếu nhưng đã khá hơn lúc trước rất nhiều. Không biết thứ thuốc kia là gì mà hiệu nghiệm đến thế, tiếc là người đã không còn ở đây.
Giang Yển sờ miếng ngọc bội trong túi, hướng về phía cây dương già đi tới.
Hắn vẫn nhớ đường từ cây dương già về nhà ông ngoại. Ít nhất, hắn phải xác nhận xem đây có đúng là núi sau của Tần Uyển hay không.
Có lẽ do mới bệnh dậy, thể lực chưa hồi phục, trong ký ức cây dương cách chân núi không xa, vậy mà hắn phải đi hơn một tiếng đồng hồ mới nghe thấy tiếng người. Giang Yển bước nhanh ra khỏi rừng cây, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ.
Trang viên nhà họ Tần vốn tọa lạc dưới chân núi giờ biến mất không dấu vết. Thay vào đó là con đường đất gồ ghề lồi lõm và những cánh đồng trải dài. Xa xa lác đác vài ngôi nhà tranh vách đất lụp xụp mà hắn chưa từng thấy bao giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!