Chương 18: Phản kích

Thôn trưởng dẫn theo con thứ Tân Kiên Cường bước vào sân nhà Lý Nguyệt Lan. Thấy cửa mở nhưng ông không xông vào ngay mà đứng ngoài gõ cửa, cất cao giọng: "Ngươi có nhà không? Phu lang nhà ta mấy hôm nay bị nhiệt, ta qua xin chút thuốc hạ nhiệt." 

Trong phòng, tiếng gào thét của Lý phu lang im bặt. Hắn đứng trân trân tại chỗ, vừa tức vừa giận, mắng tiếp cũng dở mà không mắng cũng chẳng xong.

Lý Nguyệt Lan mặc kệ hắn, bước nhanh ra cửa mời người vào, cười nói: "Thôn trưởng, mời hai người vào nhà ngồi chơi. Bị nhiệt thì uống trà kim ngân hoa là tốt nhất, để ta vào lấy."

"Ừ." Thôn trưởng gật đầu, thấy vợ chồng Lý Phong Thật đang đứng trong phòng thì cũng bước vào, cười chào: "Phong Thật, ta đến xin muội tử ngươi ít thuốc, khéo thế nào mà vợ chồng ngươi cũng ở đây."

Thực ra ông đâu có định qua, nhưng nghe con trai bảo vợ chồng nhà Lý Phong Thật hùng hổ sang đây, nhớ lại chuyện cãi vã mấy hôm trước và tin đồn bọn họ định bán cháu ngoại cho nhà giàu, ông sợ xảy ra chuyện nên mới dẫn con trai chạy sang xem sao.

"Ông thôn trưởng, Tân thúc thúc." Chúc Lê rất lễ phép với người tốt với mình, nhất là hôm nay Tân thúc thúc còn giúp hai mẹ con, nên cậu ngoan ngoãn chào.

"Ừ, ngoan lắm." Thôn trưởng cười đáp, rồi nhìn sang hai vợ chồng mặt đen như đáy nồi kia: "À, hai người các ngươi đang làm gì…"

"A phụ, lúc nãy con gặp Lý ca trên đường, họ bảo không yên tâm nên qua xem Lý tỷ có thiếu thốn gì không đấy ạ." Tân Kiên Cường ló đầu ra từ phía sau, bồi thêm một câu nhẹ bẫng: "Tay không đến thăm luôn."

Vợ chồng Lý gia: "…"

"Chúng ta… cũng không biết mẹ con nó thiếu gì…" Lý Phong Thật dù sao cũng còn chút sĩ diện trước mặt thôn trưởng, ấp úng đáp.

"Chúng ta chẳng thiếu gì cả." Chúc Lê thấy nương đã vào buồng lấy thuốc, hừ mũi một cái, chống nạnh nói: "Chỉ cần cữu cữu và cữu cha đừng kiếm chuyện với ta và nương nữa là tạ ơn trời đất rồi."

"Cái thằng nhãi ranh này, ngươi còn mặt mũi mà nói à!" Lý phu lang đang cơn bực tức, thấy Chúc Lê khiêu khích thì không nhịn được nữa: "Ta và cữu cữu vắt óc suy nghĩ cho mẹ con ngươi, thế mà ngươi thái độ thế đấy hả?!

Không cảm kích thì thôi, còn để người ta đồn đại bọn ta bán đứng em gái ruột để ăn sung mặc sướng. Trong khi nhà này đến húp ngụm nước canh thịt cũng không có, còn mẹ con ngươi thì ăn cá ăn thịt!"

Nói rồi, Lý phu lang cũng chẳng thèm đôi co với trẻ con làm gì cho mất giá, quay sang thôn trưởng phân bua: "Thôn trưởng, ngươi xem, không lễ không tết mà Lý Nguyệt Lan với đứa con hoang này lại ăn thịt cá ê hề. Tiền ở đâu ra, chẳng phải đã quá rõ rồi sao?!"

Đầu óc hắn nhảy số cũng nhanh. Thấy nhà Lý Nguyệt Lan ăn thịt, biết kế sách ép người bằng tiền đã thất bại, hắn ghen tị đỏ cả mắt nhưng vẫn kịp nghĩ ra chiêu gắp lửa bỏ tay người.

Số bạc năm lượng của Vương gia bọn họ đã tiêu gần hết, giờ bảo hắn móc tiền túi ra trả thì còn khó hơn cắt thịt. Mà Vương gia đâu phải chỗ dễ lừa, hắn sắp không trì hoãn được nữa rồi.

Lý Nguyệt Lan có tiền giấu mà lén lút ăn thịt, chứng tỏ ả chẳng coi họ là người thân. Đã bất nhân thì đừng trách hắn bất nghĩa.

Thôn trưởng và Tân Kiên Cường nghe Lý phu lang la lối cũng sửng sốt, lúc này mới để ý trên bàn cơm ngoài hiên có đĩa thịt kho tàu đỏ au, nước sốt bóng loáng, nhìn là muốn ứa nước miếng.

"Ngươi nói bậy!" Chúc Lê tức đến bốc khói đầu, chỉ muốn văng tục nhưng cậu còn nhỏ quá, chưa học được câu chửi nào đủ sức sát thương.

"Tẩu phu lang! Sao ngươi dám ngậm máu phun người?!" Lý Nguyệt Lan vừa cầm gói kim ngân hoa từ trong buồng ra, dặn Giang Yển khoan hãy ra mặt. Vừa bước ra đã nghe Lý phu lang nói hươu nói vượn, nàng giận dữ quát: "Chuyện mai mối với Vương gia ta hoàn toàn không biết gì, sao có thể cầm tiền của họ? Thịt trên bàn là do ta bán thuốc mà có!"

"Hừ." Lý phu lang thấy thôn trưởng ở đây, lại nhớ tới mấy cục tức phải nuốt trôi dạo gần đây, quyết tâm làm càn: "Thuốc của ngươi bán không được thì lấy đâu ra tiền?! Rõ ràng là ngươi tham tiền của Vương gia nên đã nhận lời, giờ cầm tiền xong lại chối bay chối biến rồi đổ vạ lên đầu bọn ta. Đúng là đồ đê tiện không biết xấu hổ!"

"Cấm ngươi xúc phạm nương ta!"

"Ta xúc phạm nó à?!" Lý phu lang cười khẩy, bất chấp tất cả: "Rõ ràng đã gả đi rồi, chồng vừa mới chết đã lăng loàn như hồ ly tinh đi quyến rũ đàn ông, thế không phải là tiện… Ái da!"

Lý phu lang chưa nói hết câu, Chúc Lê đã lao tới như một quả đạn pháo. Cậu thấp bé không với tới mặt hắn nên há miệng cắn phập vào tay hắn một cái thật mạnh.

"Thằng súc sinh này dám cắn tao! Tao đánh chết mày!"

Trong chớp mắt, Lý phu lang hất văng Chúc Lê xuống đất, định giơ chân đá bồi thêm một cú. Lý Nguyệt Lan kinh hãi lao tới che chắn cho con, Tân Kiên Cường cũng định lao vào can ngăn thì từ trong buồng, một bóng người vụt ra. Nhanh như cắt, một cú đá tung ra trúng ngay bụng Lý phu lang, hất hắn ngã lăn quay ra đất.

"Xuân Thảo!" Lý phu lang tên thật là Xuân Thảo. Lý Phong Thật thấy phu lang bị đá bay ra xa thì hoảng hồn, vội chạy lại đỡ.

"Giang Yển ca ca!" Trẻ con mình đồng da sắt, Chúc Lê bị ngã cái bịch nhưng lồm cồm bò dậy ngay. Thấy Giang Yển một cước đá bay kẻ xấu, cậu bé chạy tới nấp sau lưng, mắt sáng rực vẻ sùng bái: "Anh… anh lợi hại quá!"

Giang Yển: "……"

Lý Nguyệt Lan: "……" Giờ là lúc nói chuyện này sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!