Lý Tuấn Hào cũng chẳng buồn diễn kịch nữa, nói thẳng: "Cô cô lúc trước tỏ vẻ cứng cỏi, chẳng qua là vì cậy vào việc mình có thể bán thảo dược kiếm tiền, không cần dựa vào nhà chúng ta. Nhưng hiện giờ cô ấy và Lê ca nhi không bán được thuốc nữa, có thể nói là đã cùng đường mạt lộ. Lúc này a cha và a phụ qua đó, chính là cho cô cô một cái thang để bước xuống.
Lấy tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục, đến lúc đó cô cô có không muốn cũng không còn cách nào khác."
Thấy hai người có vẻ xuôi xuôi, Lý Tuấn Hào lại bồi thêm: "A phụ, a cha nghĩ xem, chúng ta mới chỉ đồng ý cho cô cô đính hôn với Vương gia mà Vương Vạn Phú đã hào phóng cho ngay mười lượng bạc. Nếu sau này cô cô gả qua đó, hai nhà thường xuyên qua lại, nhà họ Vương chắc chắn sẽ không bạc đãi chúng ta. Hơn nữa sau này con thi đậu làm quan, Vương gia chắc chắn sẽ muốn nịnh bợ, có quan hệ với cô cô thì cũng dễ mở lời, chẳng phải sao?"
"Con nói có lý." Lý phu lang vốn ít học, nghe con trai phân tích thấy đâu ra đấy, gật đầu lia lịa: "Vậy ta và cha con đi ngay đây. Lý Nguyệt Lan không kiếm ra tiền, lại không thể về nhà chồng, chỉ có nước nghe theo chúng ta thôi."
Dứt lời, Lý phu lang xoa đầu con trai, không nén được vẻ tự hào: "Hồi trước quyết định cho con đi học quả là đúng đắn, nhìn xem con trai ta này, cái đầu thông minh biết bao."
Lý Tuấn Hào nhíu mày, né đầu ra khỏi tay Lý phu lang, vẻ mặt bất mãn: "A cha, chẳng phải đã bảo đừng xoa đầu con nữa sao? Con là người có học, nói chuyện phải giữ khoảng cách mới ra dáng văn nhân chứ."
"Biết rồi, biết rồi." Lý phu lang luôn chiều chuộng con trai, kéo Lý Phong Thật đi ngay: "Vậy ta và a phụ con đi khuyên nhủ nó. Nếu nó mà không nghe, hừ, sau này mẹ con nó có đói đến mức uống gió Tây Bắc ta cũng mặc kệ."
Tưởng có cái chỗ chui ra chui vào là ngon à? Hôm nay hắn phải cho nàng biết, rời xa bọn họ thì nàng chẳng là cái thá gì cả!
Chờ hai người đi khuất, Lý Tuấn Hào đảo mắt một vòng rồi cũng ra khỏi nhà, nhưng hướng hắn đi lại là về phía nhà họ Vương.
Để a phụ a cha đi một mình hắn vẫn chưa yên tâm, phải gọi thêm Vương lão gia nữa mới chắc ăn.
Vương lão gia chẳng phải thích cô cô hắn sao? Ngộ nhỡ a phụ và cô cô nói chuyện không thành, lúc đó để Vương lão gia ra mặt, rộng lượng tha thứ cho việc cô cô từ chối trước đây, lại hứa hẹn đảm bảo cuộc sống sung túc.
Trong sách vẫn hay viết thế mà, nữ tử rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, nam tử từ trên trời giáng xuống anh hùng cứu mỹ nhân, ra tay tương trợ. Tuy Vương Vạn Phú nhan sắc có hơi kém một chút, nhưng đã đến nước này, hắn không tin cô cô không động lòng.
Trong khi cả nhà họ Lý bắt đầu hành động thì gia đình thôn trưởng đang quây quần ăn cơm trong sân.
Tân Kiên Cường là người không chịu ngồi yên, lùa vội vài miếng cơm rồi đi một vòng quanh thôn, hỏi xem ngày mai có ai cần gửi đồ lên trấn hay không.
Vừa từ một nhà bước ra, y thấy vợ chồng Lý Phong Thật đang đi về hướng sau núi. Tân Kiên Cường nhíu mày, vốn định không lo chuyện bao đồng, nhưng nghĩ đến hai mẹ con nương tựa vào nhau trên chiếc xe bò ban chiều, y rốt cuộc vẫn đi tới, làm bộ như vô tình hỏi:
"Ủa, Lý ca, tẩu phu lang, giờ này không ở nhà ăn cơm mà đi đâu đấy?"
Lý Phong Thật định mở miệng thì bị Lý phu lang chặn lại, cười nói với Tân Kiên Cường: "À, chúng ta qua chỗ tiểu muội xem sao. Tính nó bướng bỉnh, không chịu ở nhà chúng ta, nhưng hai mẹ con cô nhi quả phụ ở bên ngoài, chúng ta khó tránh khỏi lo lắng. Nay rảnh rỗi nên qua hỏi xem có thiếu thốn gì không để mai ta với ca ca nó mang thêm cho."
Nói láo! Lý Nguyệt Lan dọn ra đó bao lâu rồi, giờ làm anh trai mới nhớ tới chuyện mang đồ cho em, lừa ai chứ? Hơn nữa tưởng y mù hay sao? Còn không biết là ai hôm nay suýt nữa cãi nhau to với mẹ con Lý Nguyệt Lan trên trấn.
Nhưng y không vạch trần, chỉ cười giả lả: "Vậy ta không làm phiền nữa, giờ này qua chắc còn kịp ăn ké bữa tối đấy."
Vợ chồng Lý gia: "…"
Tân Kiên Cường cười khẩy nhìn hai người bỏ đi, cũng chẳng buồn đi hỏi chuyện làm ăn nữa mà quay người về nhà. Vợ chồng nhà này nhìn là biết không có ý tốt, y phải gọi cha qua xem sao, kẻo lại xảy ra chuyện gì...
"Ngon quá đi mất!"
Chúc Lê là đứa trẻ ham của lạ, tuy món cậu thích nhất vẫn là thịt kho tàu, nhưng biết hôm nay có món mới chưa từng ăn, cậu không kìm được mà gắp thử cái thứ gọi là "khoai tây" mà Giang Yển ca ca mang đến. Vừa mới đưa vào miệng, cậu đã bị cái cảm giác lạ lẫm ấy làm cho kinh ngạc.
"Nhai vào thấy bột bột bùi bùi, lại thấm vị thịt, cảm giác còn ngon hơn cả thịt!"
Giang Yển thấy Chúc Lê ăn ngon lành, cười nói: "Khoai tây này rẻ lắm, nếu mọi người thích, lần sau con sẽ mua nhiều hơn mang tới."
Lý Nguyệt Lan biết con trai mình hay nói quá lên, bèn gắp một miếng nếm thử. Không ngờ lần này con trai nàng không hề nói quá, món khoai tây này thực sự rất ngon, lại chắc bụng đúng như lời Giang Yển nói.
"Vị khoai tây này đúng là không tệ, không biết ở chỗ chúng ta có trồng được không nhỉ?" Lý Nguyệt Lan biết rau củ lương thực đều kén khí hậu thổ nhưỡng, nếu đất đai không hợp thì không cách nào trồng được.
"Khoai tây chắc là dễ trồng thôi, không kén đất lắm đâu." Trong ấn tượng của Giang Yển, thứ này dường như ở đâu cũng có. Hơn nữa sách giáo khoa có dạy, khoai tây để lâu sẽ mọc mầm, mọc mầm thì không ăn được. Cứ để tự nhiên mà cũng mọc mầm được thì chắc là dễ sống lắm.
Nghĩ là vậy nhưng Giang Yển là đứa trẻ có trách nhiệm, vẫn cẩn trọng nói: "Để con về nhà hỏi lại xem cụ thể trồng thế nào đã."
"Hoan hô!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!