Đã không hợp thì nửa câu cũng lười nói. Chúc Lê chẳng buồn liếc mắt nhìn vị biểu ca này lấy một cái, chỉ dựa vào người Lý Nguyệt Lan, uể oải nói: "Biểu ca thích Vương gia như vậy thì tự mình gả cho hắn đi. Đỡ phải mượn danh nghĩa nương ta đến Vương gia đòi tiền, nói không chừng còn lấy được nhiều hơn ấy chứ."
"Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta là hán tử đàng hoàng, sau này còn phải thi khoa cử làm quan, sao có thể gả chồng?"
"Ồ, vậy ngươi bảo cữu cữu nỗ lực thêm chút nữa đi. Biết đâu sang năm nhà ngươi lại có thêm muội muội hoặc tiểu ca nhi, đến lúc đó lại tìm Vương gia cầu thân, cả nhà cùng vui."
"Ngươi!" Quả thực là dầu muối không ăn! Lý Tuấn Hào bị biểu đệ chọc tức đến mức ôm ngực, làm bộ như sắp tắc thở.
Lý gia phu lang đương nhiên không thể trơ mắt nhìn con trai mình chịu ủy khuất, lập tức chống nanh định mở miệng mắng: "Lý Nguyệt Lan, ngươi nhìn xem ngươi dạy con thế nào, dám ăn nói với trưởng bối…"
"Thùng thùng!"
Chưa đợi Lý gia phu lang mắng hết câu, Tân Kiên Cường đã gõ mạnh vào thành xe bò, mặt hầm hầm ngắt lời: "Làm cái gì đấy? Hai người các ngươi có đi không? Không đi thì ta đi đây!"
Nhà nào nhà nấy đều đang bận tối mắt tối mũi, y về thôn xong còn phải phụ giúp việc nhà, ai rảnh đâu mà nghe mấy người đứng đây cãi nhau.
"Đi chứ đi chứ, chúng ta lên ngay đây." Lý phu lang có thể hống hách với Lý Nguyệt Lan, nhưng đứng trước con trai thôn trưởng thì nào dám ho he, vội vàng kéo con trai leo lên xe.
"Đi đây!" Thấy mọi người đã ngồi yên vị, Tân Kiên Cường liền đánh xe rời khỏi thị trấn, vừa đi vừa lớn tiếng dặn: "Ngồi cho vững, bám vào thành xe, bớt nói lại!"
Một câu nói chặn đứng luôn cái miệng đang định mở ra dạy đời của Lý phu lang.
"Đúng là làm ơn mắc oán, con trai, mặc kệ bọn họ." Lý phu lang ôm con trai vào lòng, hung hăng nói thầm.
Nhưng Lý Tuấn Hào vẫn không cam lòng. Dựa vào cái gì đám đồng môn ở học đường được dùng giấy bút mực xịn hơn hắn? Hắn cũng muốn dùng đồ tốt như bọn họ!
Ngặt nỗi hiện giờ dượng đã chết, cha hắn cũng mất việc phải về quê làm ruộng, sau này lấy đâu ra tiền mua giấy bút đắt đỏ, khéo sang năm ngay cả tiền nhập học cũng không đóng nổi!
Hắn đã quen được người trong thôn ngưỡng mộ vì được đi học, hắn không muốn giống đám chân đất cùng tuổi phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Mệt chết bỏ mà cả năm chẳng kiếm được mấy đồng, hắn là người sau này phải làm quan lớn!
Tên Vương Vạn Phú kia chẳng phải thích cô cô hắn sao? Rõ ràng đã bảo Vương Nhị Khánh tiết lộ chuyện cô cô hay qua lại với chưởng quầy Diệu Thủ Đường và đang tìm cách lấy lại gia sản Chúc gia, sao cái tên ngu ngốc đó có chút việc nhỏ cũng làm không xong?!
Lý Tuấn Hào thầm mắng cả nhà kia, đôi mắt lại dán chặt vào cái gùi Chúc Lê đang ôm khư khư trong lòng, thấy bộ dạng nâng niu của nó, hắn bỗng nhíu mày.
Nương* hắn bảo hai người này hôm kia mới đi trấn trên mà? Chẳng lẽ cách của hắn đã có tác dụng, mẹ con này bán không được thuốc nên hôm nay lại phải đi cầu may?
(*mình không biết sao đoạn này lại gọi là nương nữa, dù người sinh Lý Tuấn Hào là phu lang, nhưng thôi tác giả ghi cứ để vậy)
Tròng mắt Lý Tuấn Hào xoay chuyển, trong lòng tức khắc nảy ra một ý đồ.
Chúc Lê bị nhìn chằm chằm đến sởn gai ốc, nhịn không được xoa xoa cánh tay, trừng mắt lườm lại. Cái tên này lại đang ủ mưu tính kế gì đây không biết.
Vị biểu ca này của cậu từ nhỏ đã khôn lỏi. Hồi bé a phụ từng có ý định nhận biểu ca làm đồ đệ, tiếc là biểu ca tâm cao khí ngạo, một lòng muốn làm quan to nên a phụ mới thôi.
Kể ra cũng may mà a phụ không nhận hắn. A phụ cái gì cũng tốt, chỉ có mắt nhìn người là quá kém. A phụ coi đại bá như người nhà, kết quả vừa mất một cái là đại bá đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Còn biểu ca này nữa, thôi không nhắc đến thì hơn. Cả đời này ánh mắt của a phụ chắc dùng hết vào việc chọn mẹ cậu rồi.
"Còn nhỏ mà thở ngắn than dài cái gì?" Lý Nguyệt Lan thấy con trai cục cựa, gõ nhẹ vào đầu cậu mắng yêu.
"Không có gì ạ." Chúc Lê lắc đầu, ghé tai mẹ thì thầm: "Nương, sau này chúng ta không thèm tốt với nhà biểu ca nữa, hôm nay thịt kho tàu cũng không cho hắn ăn!"
Uổng công tên này trước kia hay đến nhà ăn chực, nương chưa từng đuổi đi. Biết sớm hắn suốt ngày tính kế bán mình đi để đổi tiền học phí thì đến nước canh cậu cũng không cho uống một ngụm, thà đổ đi còn hơn!
"Được được được." Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ đáp. Hai nhà coi như đã xé rách mặt, Lý Tuấn Hào chắc cũng chẳng còn mặt mũi nào mà mò đến ăn chực nữa đâu.
Hai cặp mẫu tử cứ thế im lặng suốt dọc đường về thôn Giang Hạ.
Lý phu lang dẫn con trai xuống xe trước, trả hai văn tiền rồi lạnh lùng bỏ đi, ngay cả một câu chào hỏi cũng không có.
Tân Kiên Cường cũng chẳng khách khí. Thằng nhóc nhà họ Lý đã biết tính kế làm mai cho cô ruột, tâm cơ còn hơn cả người lớn, đương nhiên không được hưởng đãi ngộ miễn phí như trẻ con bình thường. Y hai mươi tuổi rồi mà đại ca còn chưa tìm được mối nào cho y đây này!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!