Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi

Mua thịt xong, lại đi mua thêm chút nước tương, Chúc Lê liền kéo tay Lý Nguyệt Lan đi thẳng đến tiệm bán quần áo.

Cậu đâu có vì miếng ăn mà quên mất chuyện mua y phục cho Giang Yển ca ca đâu. Cậu chỉ sợ mua quần áo trước rồi mới đi sạp thịt thì quần áo mới sẽ bị ám mùi thôi.

"Chủ quán, chúng ta muốn mua quần áo!"

Người chưa đến mà tiếng đã vang lên trước, Chúc Lê còn chưa bước qua ngạch cửa đã cất giọng gọi. Cậu chưa từng đến tiệm quần áo bao giờ, nương cậu biết may vá nên trước kia ở trên trấn, thỉnh thoảng nương dẫn cậu ra ngoài cũng chỉ là đi dạo hàng vải.

Cửa tiệm quần áo rất lớn, vì để trưng bày kiểu dáng được toàn diện nên quần áo không thể gấp lại, như vậy dễ tạo nếp nhăn, nhìn vào sẽ kém sắc đi nhiều. Cho nên phần lớn y phục đều được treo trên tường, cũng có loại rẻ hơn chút thì xếp chồng từng lớp bày trên tủ.

Tên tiểu nhị đang dựa cửa ngủ gà ngủ gật nghe tiếng trẻ con liền hé mắt ra nhìn, thấy một lớn một nhỏ ăn mặc nghèo kiết sơ sài thì tư thế chẳng thèm đổi, tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Ngược lại, một tiểu nhị mới từ gian trong bước ra, thấy tiểu ca nhi có người lớn đi cùng liền cười, khom lưng nói với tiểu ca nhi tràn đầy sức sống: "Vị tiểu công tử này, có cần ta giúp gì không?"

"Ta muốn mua một bộ quần áo!"

"Là mua cho ngươi mặc sao?"

"Không phải, là cho ca ca ta mặc!" Chúc Lê vội vàng lắc đầu, giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo, sau đó vừa nhón chân vừa giơ tay khoa tay múa chân: "Ca ca ta cao tầm này, rộng tầm này, dày tầm này… Nương!"

Chúc Lê khoa tay múa chân một hồi lâu mà vẫn không tả rõ được, đành phải quay đầu nhìn nương cầu cứu với vẻ đáng thương.

Lý Nguyệt Lan bất đắc dĩ cười cười, bước lên nói với tiểu nhị: "Phiền ngươi dẫn chúng ta xem loại y phục mà nam nhân khoảng mười lăm tuổi mặc vừa, chất liệu vải tốt một chút."

Giang Yển nhìn qua là biết con nhà giàu, nếu vải kém quá sợ là hắn mặc sẽ không thoải mái.

Lời vừa dứt, chưa đợi tiểu nhị trước mặt mở miệng, tên tiểu nhị ngủ gật ở phía sau đã cười nhạo một tiếng, giọng điệu châm chọc nói: "Đồ rẻ tiền còn chưa chắc mua nổi lại còn đòi mua vải tốt, phồng má giả làm người mập, coi chừng lát nữa không có tiền trả lại làm trò cười cho thiên hạ."

Chúc Lê quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn tên tiểu nhị lười biếng kia. Nhưng cậu rất ngoan, không cần mẫu thân can ngăn cũng không phát hỏa, chỉ lườm y một cái rồi quay lại, nói ngọt xớt với tiểu nhị đang tiếp đãi mình: "Đại ca ca, phiền ngài dẫn chúng ta đi xem quần áo."

"Được, mời đi lối này." Tiểu nhị mới cũng không để ý tên kia khiêu khích, dẫn thẳng hai người tới khu quần áo thiếu niên.

Tên tiểu nhị lười biếng vẫn thấy khó chịu, còn nhịn không được rống lên với theo: "Đừng cho bọn họ sờ loạn, chạm hư hay làm bẩn thì ngươi không gánh nổi trách nhiệm đâu!"

"Biết rồi." Tiểu nhị mới nhàn nhạt đáp một tiếng, quay đầu bắt đầu giới thiệu cho hai mẹ con:

"Nơi này đều là quần áo cho thiếu niên, bộ áo giao lĩnh màu lam nhạt này được mua nhiều nhất. Chất liệu vải bông, mặc lên người rất thoải mái, hơn nữa lại nhẹ và thoáng, mặc vào mùa này là thích hợp nhất."

Hắn vốn định giới thiệu mấy bộ vải thô rẻ tiền, kiểu dáng đơn giản trên tủ, nhưng nghe khách nói muốn loại tốt nên không thể dẫn ra chỗ đó được. Nếu hai người thấy giá không hợp, lúc ấy hắn giới thiệu loại rẻ hơn cũng chưa muộn.

Lý Nguyệt Lan nhìn nhìn, lại đưa tay sờ thử, chất vải quả thực rất êm, liền hỏi thẳng: "Bộ này giá bao nhiêu?"

"Bộ này làm từ vải bông nguyên chất, đắt hơn vải bố bình thường một chút, giá là 380 văn." Tiểu nhị thấy tiểu ca nhi này hoạt bát đáng yêu, trong lòng yêu thích nên báo giá rất thật lòng.

Thực ra mức này không đắt. Quần áo vải bông và vải bố đương nhiên không thể cùng một giá, mấy bộ vải bố trên tủ kia ít nhất cũng phải hai trăm văn rồi. Đây cũng là lý do thời này đa số phụ nữ và ca nhi đều chọn mua vải về tự may, chứ mua đồ may sẵn thì quá đắt.

Giang Yển không hiểu giá cả cổ đại, cứ tưởng hai tiền bạc là đủ mua một bộ đồ kha khá. Còn Lý Nguyệt Lan đang lo không có chỗ nào để báo đáp hắn nên cũng muốn cố gắng mua đồ tốt một chút.

"Nương, bộ này mềm mại lắm, sờ thích thật." Chúc Lê tuy không biết xem quần áo tốt xấu nhưng sờ vào cảm giác thế nào thì vẫn biết, hơn nữa màu sắc cũng đẹp.

Tên tiểu nhị ở cửa còn định cười nhạo hai kẻ nghèo kiết xác này không mua nổi, bỗng nghe Lý Nguyệt Lan sảng khoái nói: "Vậy lấy bộ này đi."

Nói xong, nàng liền móc tiền ra trả.

Tiểu nhị đối diện sửng sốt một chút rồi phản ứng ngay lập tức, vội vàng đáp: "Được rồi, ta gói lại cho ngài ngay đây."

Mua thịt, lại mua được quần áo đẹp cho Giang Yển ca ca, tâm trạng Chúc Lê rất tốt, nhảy chân sáo đi theo mẫu thân ra cửa. Chỉ là lúc đi ngang qua tên tiểu nhị lười biếng nọ, cũng không biết là cố ý hay vô tình, cậu lầm bầm lầu bầu một câu rất đúng lúc: "Sau này ta mà mở cửa tiệm, nhất định sẽ không thuê loại tiểu nhị lười biếng như vậy, hừ!"

"Ngươi!" Tên kia tức điên lên, định mắng chửi nhưng lại biết hai mẹ con này không nghèo như y tưởng, không dám làm lớn chuyện, chỉ đành nghẹn một bụng tức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!