"Sao họ có thể làm thế? Quá đáng thật!" Chúc Lê nghe xong, tức đến đỏ hoe cả mắt.
Sách thuốc và bút ký của a phụ rõ ràng là để lại cho cậu. Đại bá đã chiếm nhà rồi, giờ lại còn đem sách của a phụ đi tặng người khác để đổi lợi ích nữa.
A phụ từng khen chưởng quầy là người tốt, hóa ra ông ta là đồ xấu xa! Đồ khốn kiếp!
Tiểu nhị Thạch Kỳ cũng thấy chưởng quầy làm chuyện này quá thất đức, nhưng phận làm thuê đâu dám hó hé. Anh ta chỉ đành lắc đầu ái ngại với hai mẹ con:
"Tẩu tử à, từ nay về sau cửa hàng chắc chắn sẽ không thu mua hàng của ngươi nữa đâu. Mà có thu thì cũng ép giá xuống tận đáy, ngươi vất vả hái lượm phơi phóng cả buổi chẳng được bao nhiêu, thôi thì ngươi đi chỗ khác hỏi xem sao."
Lý Nguyệt Lan không ngờ chưởng quầy lại trở mặt nhanh đến thế. Càng không ngờ người anh chồng đã chiếm hết gia sản vẫn chưa chịu buông tha mẹ con nàng, muốn triệt đường sống đến cùng.
Nàng nắm chặt tay con trai, cố nén nỗi uất ức dâng trào trong lòng, cảm ơn Thạch Kỳ một tiếng rồi dắt Chúc Lê đi: "Về thôi con."
Chúc Lê muốn xông vào lý luận cho ra lẽ, nhưng cậu cũng hiểu, cửa hàng là của người ta, họ không muốn mua thì mình cũng chẳng thể ép bán, khéo lại bị kiện ngược vì tội gây rối.
"Mẹ ơi, không sao đâu. Kỷ tử nhà mình tốt thế này, đi hiệu thuốc khác chắc chắn bán được mà." Chúc Lê cố gắng xốc lại tinh thần, an ủi mẹ.
"Ừ." Lý Nguyệt Lan gượng cười để con trai yên tâm, nhưng trong lòng nặng trĩu âu lo.
Thị trấn Nam Khê chỉ có hai hiệu thuốc lớn: Diệu Thủ Đường và Hồi Xuân Đường.
Chồng nàng khi còn sống từng có hiềm khích với Hồi Xuân Đường, y từng thẳng thắn chỉ ra sai sót trong đơn thuốc của họ khiến bệnh nhân chữa mãi không khỏi. Vì chuyện đó mà chưởng quầy Hồi Xuân Đường vẫn luôn ghi hận, nên cửa này coi như đóng lại.
Giờ chỉ còn hai tiệm thuốc nhỏ nằm khuất trong ngõ hẻm. Lý Nguyệt Lan dắt theo con trai nên không dám vào trong, chỉ đứng ngoài cửa mời chào.
Tiếc thay, thấy hai mẹ con góa bụa cô thế, chủ tiệm chẳng những không nể nang mà còn ra sức chê bai để ép giá. Số thảo dược đáng lẽ bán được bốn, năm mươi văn, họ trả rẻ mạt chỉ còn hai mươi văn.
"Bọn ta không bán!" Chúc Lê giằng lấy cái gùi, trừng mắt nhìn gã chủ tiệm gian tham đang định thừa nước đục thả câu.
Mẹ cậu thức khuya dậy sớm cả chục ngày trời mới gom được chừng này, hắn mở miệng ra là chém hơn một nửa giá trị. Thà đem về nhà ăn còn hơn bán rẻ cho hắn!
"Không bán thì biến, tưởng ông đây thèm mấy thứ hàng rác rưởi này chắc?" Tên chủ tiệm bĩu môi, làm bộ không cần:
"Nói cho mà biết, nông dân mang kỷ tử, kim ngân hoa đến đây bán đầy ra, ai cũng giá đấy cả. Ông đây chẳng thiếu hàng, thấy mẹ con ngươi đáng thương nên định làm phúc mua giúp thôi.
Thôi được rồi, thêm cho năm văn nữa. Giá đó là hời lắm rồi, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu. Kỷ tử mùa này vốn rẻ như cho ấy mà."
Nếu không phải thấy mớ kim ngân hoa này được sơ chế sạch sẽ, tốt hơn hẳn hàng của mấy lão nông không biết gì, hắn còn lười đôi co với một phụ nhân.
Chúc Lê bỏ ngoài tai, kéo tay mẹ đi thẳng. Vừa đi cậu vừa nói to: "Thế thì chúng ta đợi qua mùa này rồi bán. Đồ khô để được lâu, nửa năm nữa cũng chẳng hỏng!"
"Ngươi! Thằng quỷ này!"
Gã chủ tiệm không ngờ thằng nhóc này lại dám cứng với mình như thế, chưa gì đã bỏ đi. Hắn tức tối chạy ra chặn đường, quát:
"Đứng lại! Kỷ tử ta không lấy cũng được, nhưng chỗ kim ngân hoa này ta trả tám văn, bán không?"
"Ngươi đi ăn cướp đấy à?" Chúc Lê trợn mắt, đốp chát lại không chút kiêng dè.
Kim ngân hoa nhẹ nên trông ít, nhưng chỗ này gần một cân, trước đây bán cho Diệu Thủ Đường bèo nhất cũng được hai mươi văn. Gã này ban ngày ban mặt mà nằm mơ!
"Ái chà! Thằng ranh con láo toét!" tên chủ tiệm xắn tay áo, hung hăng định dọa nạt.
Lý Nguyệt Lan vội kéo con ra sau lưng che chắn, lạnh lùng nói: "Tổng cộng 40 văn. Ngươi vừa lòng thì tiền trao cháo múc, không thì bọn ta đi."
"40 văn? Mơ à! Ngươi tưởng đây là hiệu thuốc lớn như Hồi Xuân Đường chắc?" Gã chủ tiệm thấy hai mẹ con này cũng không dễ bắt nạt, cau mày suy tính một hồi rồi chốt: "Thôi được rồi, 32 văn. Ta cũng buôn bán nhỏ thôi, thêm nữa là chịu."
"… Thành giao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!