Hôm nay nắng lên, bầu trời xanh mây vắng, gió nhẹ hiu hiu. Tâm trạng Lục Tần Phàm mấy ngày hôm nay tâm trạng anh cũng cải tiến lên được phần nào, anh hiểu được trong câu nói của ông vào mấy ngày trước nên cũng không còn nhìn Diệp Vân Ánh lạnh lùng nữa, nhưng cũng không nói chuyện nhiều với cô.
Hôm nay anh có một buổi hẹn gặp mặt người anh của Diệp Vân Ánh, không phải là Diệp Bạch Vũ mà là người anh thanh mai kia Cố Thành Viễn. Hai công ty có một hợp đồng cần ký kết vào ngày hôm nay, Cố Thành Viễn đã sắp xếp hẹn gặp nhau bàn việc tại phòng VIP của nhà hàng cách công ty hai người vài km. ngôn tình hay
Chỉ là một hợp đồng bình thường cũng không cần phải đến tay Lục Tần Phàm giải quyết, nhưng bên phía Cố Thành Viễn lại muốn hẹn anh ra nói một số chuyện nên anh đã chấp thuận.
"Lâu rồi không gặp, mời ngồi!" Cố Thành Viễn đưa tay ra bắt tay anh nhưng Lục Tần Phàm không đáp lại trực tiếp ngồi xuống hai tay đan chéo để lên đùi.
"Xin lỗi tôi không quen bắt tay!"
Không quen bắt tay, anh đây là đang muốn chọc tức tôi!
Cố Thành Viễn cười rồi kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan chéo để lên đùi.
"Không sao, đây là phép xã giao cần phải thực hiện thôi!"
Lục Tần Phàm lúc này mới đánh giá toàn diện con người trước mặt, trước kia hai người đã từng chạm mặt nhiều lần nhưng chưa từng nói chuyện quá nhiều, xem như hôm nay gặp mặt giới thiệu xem xét một lần.
"Hợp đồng lần này bên chúng tôi, phiền anh xem qua!" Cố Thành Viễn lấy hợp đồng trên bàn đẩy đến chỗ anh
Lục Tần Phàm cầm lấy không xem mà trực tiếp đưa cho thư ký của mình ở bên xem xét.
"Anh muốn gặp tôi là có chuyện gì?" Lục Tần Phàm vào thẳng việc tiếp theo
Cố Thành Viễn không vội trả lời, đưa tay lấy viên đường bỏ vào ly cafe rồi khuấy đều mới từ từ nói.
"Anh thấy tiểu Ánh là người như thế nào?"
Một câu hỏi không nằm trong công việc được hỏi ra Lục Tần Phàm sẽ không bao giờ trả lời, nhưng lần này thì ngược lại, anh muốn xem nếu mình trả lời rồi thì Cố Thành Viễn sẽ hỏi gì tiếp theo.
"Anh hỏi vậy có ý gì?" Mặt anh nghiêm túc hỏi lại
"Tôi muốn anh trả lời thật lòng!"
"Là một người mưu mô, xảo quyệt dối trá, đặc biệt là giỏi quyến rũ đàn ông!" Lục Tần Phàm nói ra không dừng một câu một chữ
Cố Thành Viễn nghệ xong những lời này tay cầm chiếc thìa đã nắm chặt, nhưng vẫn cố giữ vững bình tĩnh.
"Anh nghĩ em ấy là người như vậy? Anh có nghĩ là mình đã nhìn nhận sai không?"
Cố Thành Viễn để ly cafe xuống, muốn hỏi xem người đàn ông này đã nhìn nhận phẩm giá của một người phụ nữ như thế nào, nhìn ở những góc độ nào mà có thể nói ra được những lời như vậy.
"Trước giờ tôi chưa từng nghĩ những nhìn nhận của mình là sai!"
"Vậy tôi hỏi anh, em ấy một lòng ở bên anh 3 năm, chăm sóc không kêu ca một lời hay phàn nàn nửa câu, anh lại nói em ấy mưu mô xảo quyệt, anh lấy tư cách gì mà nói em ấy như vậy?" Cố Thành Viễn bắt đầu mất bình tĩnh
"Những điều anh nói nó liên quan đến anh sao? Sao anh có vẻ tò mò đến gia đình tôi quá vậy?"
"Tôi không muốn em ấy đặt con tim sai nơi và tổn thương sai người!"
Lục Tần Phàm đứng dậy lấy bản hợp đồng đáng ra phải ký ném xuống bàn: "Xin lỗi, bản hợp đồng này xem ra tôi không thể ký!"
Cố Thành Viễn cũng không coi trọng bản hợp đồng có ký được hay không, trước kia Lục Tần Phàm rời đi Cố Thành Viễn đã nói một câu làm anh phải dừng bước.
"Tôi có thể buông tay để em ấy có được hạnh phúc, nhưng không nhắm mắt để em ấy đi tìm đau khổ, anh nhớ lấy!"
Sau khi nghe câu nói của Cố Thành Viễn anh liền cười rồi đáp lại: " Vậy thì tốt, phiền anh đem cô ta cút khỏi mắt tôi!" Anh nói xong liền rời đi.
Lục Tần Phàm, tôi nhất định sẽ đưa tiểu Ánh rời khỏi anh rời khỏi kết bạc tình, cho em ấy có hạnh phúc như bao người phụ nữ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!