Chương 5: Thị trấn Vulcan

Dorothy lặng lẽ bước đi trong thung lũng mưa lạnh, theo sau là người hầu bất tử của cô.

Con đường phía trước chẳng hề dễ dàng. Mưa phùn dai dẳng, đất trơn và mặt đường lởm chởm đá khiến mỗi bước đi đều nặng nề.

Ánh đèn dầu yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng nhỏ giữa màn đêm, khiến việc di chuyển trở nên chật vật.

Khó khăn nhất là khi cô phải leo lên sườn dốc trơn trượt để trở lại con đường xe ngựa chính từ lối mòn lầy lội bên bờ sông.

Mặt dốc quá hiểm trở, Dorothy suýt ngã lăn xuống nhiều lần.

May thay, khi gần kiệt sức, cô trông thấy hai thi thể của những tên cướp từng bị cô đẩy xuống sông.

Nhờ Nhẫn Múa Rối Xác Chết, cô khống chế thêm một thi thể nữa.

Với sự trợ giúp của hai thân xác bị điều khiển, Dorothy cuối cùng cũng trèo lên được con đường chính.

Chính trải nghiệm đó khiến cô nhận ra giới hạn của chiếc nhẫn — nó chỉ có thể điều khiển tối đa hai thi thể cùng lúc.

Khi đã lên đường cái, hành trình trở nên dễ dàng hơn.

Dorothy đi tiếp chừng một giờ, đến khi ánh đèn mờ ảo từ xa dần hiện ra trong màn mưa.

Dù mệt mỏi rã rời, cô cũng khẽ thở phào.

Cuối cùng, cô đã đến được nơi tạm nghỉ — thị trấn Vulcan.

Ở khu ngoại ô, Dorothy giấu hai "người hầu" của mình trong một góc rừng vắng, rồi trùm khăn che đầu để giấu mái tóc bạc nổi bật.

Sau đó, cô mở ô đen và bước vào thị trấn.

Mưa vẫn lất phất, đêm đã khuya. Đường phố gần như vắng bóng người.

Hai bên đường là những dãy nhà gỗ hai, ba tầng, trang trí đơn sơ.

Chỉ vài ô cửa sổ còn sáng, còn đèn đường thưa thớt và nhấp nháy soi lờ mờ lên mặt đường lầy lội đầy dấu bánh xe và dấu chân.

Thỉnh thoảng, một chiếc xe ngựa lăn bánh qua, để lại tiếng lộc cộc buồn tẻ.

"Quả là một nơi hiu quạnh…"

Dorothy khẽ thì thầm, rồi nhanh bước hơn. Cô cần tìm chỗ nghỉ trước khi trời sáng.

Đến khu trung tâm, gần một nhà thờ nhỏ, cô thấy một quán trọ trông có vẻ tươm tất.

Bước vào bên trong, Dorothy suýt bị bà chủ béo ú đuổi đi, ban đầu bà ta tưởng cô là một đứa trẻ ăn xin lôi thôi lếch thếch.

Tuy nhiên, tiếng leng keng của vài đồng xu rơi xuống quầy nhanh chóng biến vẻ khinh thường trên gương mặt bà ta thành một nụ cười ấm áp, niềm nở chào đón.

Không hỏi han thêm gì, bà ta lập tức sai người dẫn Dorothy lên phòng tốt nhất của quán trọ.

Số tiền Dorothy tìm thấy trên người Edrick vào khoảng năm bảng.

Theo ký ức của Dorothy ban đầu, đơn vị tiền tệ của Vương quốc Pritt là bảng — một bảng tương đương một đồng vàng, hay một trăm xu sắt.

Ở quê cô, dì Hannah chỉ kiếm được khoảng chín bảng mỗi năm, còn Dorothy thì hiếm khi cầm trong tay quá năm đồng.

Bởi vậy, chừng ấy tiền đối với cô hiện tại chẳng khác gì nửa năm thu nhập của một nông dân, đủ để thuê một căn phòng tiện nghi mà không phải bận tâm.

Phòng của Dorothy nằm trên tầng hai, có đèn dầu, thảm, vài bức tranh nhỏ, và quan trọng nhất là sạch sẽ, có cả phòng tắm riêng với bồn tắm gỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!