Chương 4: Nhẫn múa rối xác chết

Dưới thung lũng tối tăm, nơi mưa phùn vẫn rơi lất phất, dòng nước lạnh hòa lẫn với những vệt máu chưa kịp khô.

Dorothy ngồi trên một tảng đá lạnh lẽo, tay cầm chặt bức thư đã hơi nhàu.

Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật hàng lông mày khẽ nhíu lại.

Những dòng chữ trong thư khiến cô không khỏi kinh ngạc.

Người đàn ông cô vừa bắn chết — kẻ dường như là thủ lĩnh của đám cướp — có tên là Edrick, đứng đầu một băng nhóm tội phạm khét tiếng ở thị trấn Vulcan.

Edrick vốn đang tìm cách gia nhập một tổ chức bí ẩn.

Bức thư trên tay cô chính là thư hồi đáp của bọn chúng, trong đó nêu rõ một bài kiểm tra nhập hội:

Hắn phải bắt cóc một cô gái mười ba tuổi, tóc trắng, đúng vào ngày và địa điểm được chỉ định.

Mà cô gái ấy — chính là Dorothy.

Thì ra... bọn cướp không nhằm vào tiền bạc.

Chúng đuổi theo đoàn xe chỉ để bắt cô — một cô bé nhà quê tầm thường.

Nhưng tại sao lại là cô?

Dorothy day trán, cố lục lại ký ức của Dorothy ban đầu, song chẳng tìm thấy điều gì đặc biệt.

Cô bé ấy luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ, thông minh và hiền lành.

Không tài sản, không quyền năng, chẳng có dấu ấn hay lời nguyền nào kỳ quái.

Chỉ có mái tóc bạc và đôi mắt đỏ khác người một chút — vậy mà lại khiến một tổ chức thần bí phải ra tay?

Dorothy nghĩ mãi không thông, cuối cùng chỉ đành lắc đầu, dồn tâm trí vào việc phân tích bức thư.

Dù nội dung không nói thẳng, nhưng chỉ cần đọc lướt qua cũng hiểu rằng rõ ràng chúng không có ý đồ tốt.

Chúng bắt tay với cướp, sai khiến bắt cóc, còn cố tình tránh né Cục An Ninh Serenity và Giáo Hội — đủ để thấy đây là một tổ chức tội phạm nguy hiểm.

Nếu Giáo Hội là biểu tượng của đức tin, thì Cục Serenity hẳn là cơ quan quản lý trật tự.

Mà kẻ cố tránh xa cả hai bên ấy, chắc chắn chẳng thể thuộc về chính đạo.

Trong thư còn xuất hiện những cụm từ khiến Dorothy phải ngẫm nghĩ — "thế giới huyền bí" và "cổ vật huyền thuật."

Nghĩ đến đó, cô liếc nhìn đống đồ vừa thu được từ xác Edrick.

Sau một hồi lục lọi, cô rút ra một chiếc nhẫn đồng đã tháo khỏi tay hắn khi nãy — ban đầu cô chỉ định bán đi kiếm chút tiền.

Đưa chiếc nhẫn lên soi dưới ánh đèn dầu, Dorothy quan sát thật kỹ.

Chất đồng sẫm màu, quanh viền khắc những đường nét nhỏ li ti.

Nhìn gần, những hoa văn ấy như biến thành vòng người bé xíu đang nắm tay nhau nhảy múa — vừa kỳ lạ, vừa rờn rợn.

Theo nội dung trong thư, Edrick từng sở hữu một cổ vật huyền thuật mang tên Nhẫn Múa Rối Xác Chết, có thể điều khiển xác người.

Nếu vậy... chẳng lẽ đây chính là nó?

Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, cô liền đeo nhẫn vào ngón trỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!